Ngay khoảnh khắc thần thức của tôi hoàn toàn rút khỏi x/ác thân Trưởng Công Chúa.

A Từ trong giấc ngủ say, dường như cảm nhận được một sự chia c/ắt vĩnh viễn.

Khóe mắt khép ch/ặt của cậu bé lặng lẽ rơi xuống một giọt lệ trong veo.

Đôi môi nhỏ khẽ mấp máy, lẩm bẩm một câu: “Nương thân… tạm biệt.”

Một đạo kim quang chói lòa lóe lên trong khoang xe.

Chân h/ồn của Trấn Quốc Trưởng Công Chúa Triệu Minh Nguyệt đã trở lại làm chủ thân x/ác này.

Nàng chậm rãi mở mắt, nhìn A Từ đang ngủ say, ánh mắt thêm phần dịu dàng và kiên định.

Ngày hôm sau, Trưởng Công Chúa trước mặt tam quân, tuyên bố nhận A Từ làm nghĩa tử.

Ghi danh vào ngọc điệp hoàng gia, hưởng sự che chở của Trấn Quốc phủ, hứa cho cậu một đời an yên, không còn ai dám kh/inh nhờn.

Đường âm phủ lạnh lẽo, tinh không bao la.

Tôi nắm ch/ặt Tỏa h/ồn liên, kéo lê hai đạo h/ồn phách đang tuyệt vọng gào thét trên mặt đất, bước qua Q/uỷ Môn Quan.

Cánh cửa đồng nặng nề sau lưng tôi ầm ầm đóng sập.

Nhân quả dương gian đã hoàn toàn liễu kết.

Trên đường Hoàng Tuyền, chẳng còn oán h/ận.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
10 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm