「A cha, mặc kệ A nương là ai——」
「Người đều là A cha và A nương của Ấu Vi mà!」
Hạ Minh Triều sững sờ.
Hắn nhìn đứa trẻ trong lòng, và người đàn bà bên cạnh.
Những người này, thời gian ở bên hắn, đã lâu hơn cả ta rồi.
Hắn nhớ tới vài ngày trước, trước cửa Công chúa phủ.
Ta từng x/é lòng chất vấn hắn, liệu có nhận ra ta không.
「Những năm qua, rốt cuộc ta đã làm cái gì thế này!」
Hắn khàn giọng tự hỏi, đoạn nôn ra một ngụm m/áu tươi, ngất lịm trên đất.
Sau khi Hạ Minh Triều hôn mê, mẫu thân hỏi ra lai lịch của nữ tử kia.
Nàng tự khai tên là Liễu Nương,
lớn lên trong giáo phường.
Cái mùa đông sau khi ta ch*t, có người tìm đến nàng.
Nói nàng có dung mạo cực giống Phúc Nghi Quận chúa, con gái đã khuất của Trưởng Công chúa, có thể mượn đó mà cải mệnh.
Mà khi đó, Hạ Minh Triều đi nhậm chức ở Giang Nam, vì nỗi đ/au mất vợ mà t/âm th/ần bất định.
Nàng liền được đưa tới bên cạnh hắn.
Ban đầu, không phải là để thay mận đổi đào, mà chỉ là một công cụ để lấy lòng hắn.
Chỉ là nàng không ngờ, Hạ Minh Triều lúc đó đã lạc lối đến mức hồ đồ.
Ngay cái nhìn đầu tiên thấy nàng, liền khẳng định nàng chính là ta.
Nàng thuận thế đáp ứng, nghĩ rằng sau này sinh được một trai một gái, cũng coi như có chỗ đứng.
Không cần phải sống bằng nghề m/ua vui cho người khác nữa.
Chỉ là, Hạ Minh Triều không hề dần tỉnh lại, ngược lại càng ngày càng cố chấp.
「Ban đầu, thiếp không hề giống Quận chúa đến thế.」
Hắn nói không giống, liền có người tới sửa.
Hắn nói không đúng, liền từng chút một chỉnh lại.
Năm tháng trôi qua, nàng cuối cùng đã lớn lên thành bộ dạng trong ký ức của Hạ Minh Triều.
Liễu Nương hạ giọng:
「Không biết là thiếp may, hay là bất hạnh.
Ấu Vi… lại vừa vặn sinh ra giống những điểm tương đồng giữa thiếp và Quận chúa.」
Nàng nhắc tới con gái, ý cười dịu dàng như nước.
「Phu quân đối xử với con bé rất tốt, chưa từng nhắc tới chuyện muốn con trai nối dõi.」
Nàng dừng lại một chút,
lại nói, nàng vốn không muốn tới kinh thành.
Chỉ là Ấu Vi dần lớn lên, Hạ Minh Triều và Vương bà đều khuyên nàng về kinh.
Hắn nói, muốn tới xem ngôi m/ộ cũ kia.
Dù cho hắn luôn cảm thấy người chưa ch*t, nhưng lại luôn cảm thấy, bao nhiêu năm trôi qua rồi, nên tới nhìn một cái.
「Thiếp biết mình mạo nhận thân phận Quận chúa, tội đáng muôn ch*t.
Thiếp chỉ là… không muốn trái ý phu quân, cũng sợ chàng đ/au lòng.」
Trong đường nhất thời không ai lên tiếng.
Một lúc lâu sau, mẫu thân lên tiếng:
「Ta có thể tha cho ngươi một mạng.
Nhưng gương mặt giống Phúc Nghi này——không nên giữ lại nữa.」
Liễu Nương hiểu ý, cầm lấy cây trâm, liền muốn hủy dung.
「Đừng mà——」
Ta và Ấu Vi đồng thanh kêu lên.
Cô bé lao tới, ôm ch/ặt lấy nàng.
Trong mắt nó đầy rẫy h/ận ý:
「Không cho phép các người làm hại A nương của con!」
Ta đứng tại chỗ, nghe tiếng Liễu Nương gọi từng tiếng phu quân.
Bàng hoàng hiểu ra——
Bất luận nguyên do là gì, bao năm qua, Hạ Minh Triều đều là phu quân của nàng, là A cha của Ấu Vi.
Thế là, ta rủ mắt, khẽ nói:
「Thôi vậy, người cũng đã đi rồi.
Một gương mặt, thì có gì quan trọng chứ.
Các người đi đi… đừng tới kinh thành nữa.」
Ta ngẩng đầu, nhìn cha mẹ, mỉm cười.
「Con khó khăn lắm mới về được.
Còn muốn cùng người dùng một bữa cơm.
Năm xưa đi vội vàng, cũng có nhiều lời, chưa kịp nói.
Những chuyện này, cứ dừng lại ở đây thôi.」
Ngày thứ năm hoàn dương.
Khi trời tờ mờ sáng, Hạ Minh Triều mới lờ mờ tỉnh lại.
Hắn vừa mở mắt, thấy ta vẫn ở bên giường, như thể cuối cùng cũng trút được gánh nặng.
「Khanh Khanh, đừng rời xa ta nữa.」
Hắn nắm lấy tay ta, bị ta vùng ra.
「Hạ Minh Triều, ta không phải ch*t mà sống lại, dù sao cũng phải đi thôi.
Chàng cũng nên tỉnh táo lại đi.」
Trong khoảnh khắc, ánh mắt hắn hoảng lo/ạn tột độ, lập tức muốn ngồi dậy.
「Nàng muốn đi đâu?
Khanh Khanh, nàng không cần ta nữa sao?」
Ta lùi lại một bước, đôi mắt cũng đã nhức nhối.
「Hôm nay đã là ngày cuối cùng ta hoàn dương.
Chàng đã cưới vợ sinh con, nên có trách nhiệm với họ.
Sống cuộc sống của các người đi.
Chàng và ta… tiền duyên đã tận.」
Lời dứt, ta quay người bước đi.
Phía sau đột nhiên vang lên một tiếng động trầm đục.
Ta nghe thấy hắn ngã khỏi giường, lê lết cơ thể bò về phía ta.
Hắn gọi tên ta, giọng khàn đặc.
Ta không ngoảnh đầu lại.
Ngoài cửa, ta và Ấu Vi chạm mặt.
Nó đứng đó, chắn ngang lối đi.
「Gia đình ba người chúng ta, vốn dĩ ở Giang Nam sống rất tốt.
Những lời như Quận chúa, Huyện chủ, cũng chỉ là tùy miệng nhắc tới.
Người đã ch*t rồi, thì nên ở nơi người cần ở.
Người vừa tới, A cha con liền biến thành thế này.
A nương cũng cứ khóc mãi.」
Ta bỗng cảm thấy nực cười.
「Cô bé, là cha ngươi, tới quấy rầy sự thanh tịnh của ta trước.
Cũng là hắn, quỳ trước cửa nhà ta, bắt cha mẹ ta nhận mẹ ngươi.」
Ấu Vi sững sờ, đoạn mỉm cười.
「Phải rồi, đáng tiếc——
Ai mà ngờ người ch*t lại có thể mượn x/ác hoàn dương chứ?
Chỉ thiếu một bước nữa, A cha đã được như ý nguyện rồi.」
Lòng ta chùng xuống.
Cô bé tám tuổi, lại cười khiến sống lưng ta lạnh toát.
Trong phòng phía sau.
Tiếng Hạ Minh Triều vẫn từng tiếng gọi ta.
Từng chữ như m/áu lệ.
Lại một lần nữa cả nhà cùng ăn cơm, chúng nhân nhìn nhau không nói nên lời.
Ăn xong, tiếng nức nở của phụ thân không sao kìm lại được.
Mẫu thân nắm ch/ặt tay ta.
「Khanh nhi, thực sự không thể ở lại sao?」
Ta nhìn sắc trời đang dần tối sầm bên ngoài.
「Mẫu thân, phụ thân, xin hai người sau này, hãy thu liệm th* th/ể cho cái x/ác này của con.」