Vài phút sau, Phó Văn Húc vô cùng miễn cưỡng ký tên vào đơn ly hôn. Cả người anh ta đổ gục xuống đất, lẩm bẩm trong vô thức: "Xong rồi, thế là tiêu đời rồi."
Trước khi đi, tôi nhìn xuống anh ta từ trên cao, ánh mắt lạnh nhạt.
"Phó Văn Húc, anh có ngày hôm nay đều là tự làm tự chịu. Từ khi kết hôn, tôi đã cố gắng làm một người vợ tốt, chăm sóc miếng ăn giấc ngủ cho anh, còn anh thì sao? Ngày thứ ba sau khi cưới đã cùng thư ký quấn quýt trong khách sạn. Kể từ khoảnh khắc anh cố gắng kiểm soát tinh thần, biến tôi thành một người đàn bà gh/en t/uông nh.ạy cả.m, nghi kỵ, chúng ta đã định sẵn là phải ly hôn."
"À, quên chưa nói cho anh biết, hôm nay tôi có thể lấy được tài liệu tuyệt mật bên trong Phó thị, bạch nguyệt quang Đàm Hề của anh góp công không nhỏ. Hôm qua nghe tin anh sắp mất tư cách người thừa kế, cô ta liền không quản ngại khó khăn chủ động tìm tôi, nói rằng có chìa khóa két sắt của anh, muốn giao dịch với tôi."
Nhớ lại năm xưa, Đàm Hề chính vì Phó Văn Húc gặp t/ai n/ạn xe hơi, có khả năng trở thành người thực vật cả đời không tỉnh lại, nên mới dứt khoát bỏ rơi anh ta để ra nước ngoài lấy chồng. Đến tận hôm nay, Phó Văn Húc lại bị chính người đàn bà này chơi một vố đ/au. Đúng là vừa đáng thương vừa nực cười.
Sau ngày hôm đó, Phó Văn Húc mất trắng tất cả, trở về nhà. Thấy Cố Nhu Nhu đang bận rộn dọn dẹp phòng ốc, trong lòng anh ta nảy sinh một tia an ủi nhỏ nhoi. "Nhu Nhu, may mà có em bên cạnh anh."
Cố Nhu Nhu không đáp, chỉ chăm chăm thu gom những món đồ có giá trị trong phòng. Đột nhiên dưới lầu truyền đến tiếng còi xe. Cố Nhu Nhu vội vàng xách vali đi ra ngoài. "Em định đi đâu?"
Phó Văn Húc ánh mắt hiện lên vẻ cảnh giác, đứng dậy chặn đường cô ta. "Nhu Nhu, ngay cả em cũng muốn dậu đổ bìm leo, rời bỏ anh vào lúc anh khốn cùng nhất sao?"
"Tránh ra! Vương tổng đã đợi dưới lầu rồi." Cố Nhu Nhu kh/inh bỉ liếc anh ta một cái. "Anh giờ chỉ là kẻ trắng tay, dựa vào đâu bắt tôi phải chịu khổ cùng anh? Tôi từ nhỏ đã thiếu ăn thiếu mặc, khó khăn lắm mới dựa hơi đại gia để sống những năm tháng giàu sang, đừng có làm hỏng chuyện tốt của tôi!"
Phó Văn Húc nở một nụ cười khổ. Anh ta không thể ngờ rằng, người đàn bà trông thuần khiết như hoa dành dành bên ngoài, thực chất lại là một kẻ đào mỏ hạng bét. Thậm chí trong lúc quyến rũ anh ta, cô ta vẫn luôn qua lại với những khách hàng cũ.
Thấy anh ta quá dai dẳng, Cố Nhu Nhu nhanh trí dùng đôi giày cao gót giẫm mạnh vào chân anh ta, định thừa cơ chạy trốn. Tiếc là sức vóc nam nữ chênh lệch. Phó Văn Húc đ/au điếng, kéo gi/ật cô ta trở lại. Trong mắt anh ta bùng lên ngọn lửa gi/ận dữ.
"Ngay cả cô cũng dám lớn tiếng với tôi sao? Ha ha, đồ tiện nhân, Thẩm Đình Lan tôi không làm gì được, chứ thu dọn cô thì vẫn dư sức."
Chẳng mấy chốc, Cố Nhu Nhu đã bị Phó Văn Húc trói ch/ặt trên ghế sofa phòng khách. Anh ta cầm trên tay công cụ từng dùng để tăng thêm thú vui cho hai người, quất từng roj tà/n nh/ẫn vào người Cố Nhu Nhu, khiến da th!t cô ta rá/ch nát. Mặc cho Cố Nhu Nhu gào thét c/ầu x/in, anh ta cũng coi như không nghe thấy. Cho đến khi Vương tổng đợi dưới lầu quá lâu lên kiểm tra, sau đó vội báo cảnh sát, mới miễn cưỡng c/ứu được mạng của Cố Nhu Nhu. Chỉ có điều, khắp người cô ta không còn một chỗ da lành lặn, khuôn mặt cũng đã hủy dung. Nửa đời sau e là khó lòng dùng nhan sắc để hầu hạ người khác được nữa.
Còn Phó Văn Húc vì tội cố ý gây thương tích, bị bắt giam và kết án mười năm tù.
Sau đó, tôi không còn nghe thấy bất kỳ tin tức nào về Phó Văn Húc nữa. Thời gian như nước chảy, chớp mắt mười năm đã trôi qua. Tôi trở thành bậc thầy thiết kế thời trang nổi tiếng thế giới, bên cạnh có người chồng yêu thương tôi sâu sắc, cùng một cặp song sinh đáng yêu. Một buổi chiều nọ, sau khi tham gia buổi triển lãm thời trang, tôi và Giang Ca tìm một quán cà phê để hàn huyên. Không ngờ lại có thể gặp lại Phó Văn Húc.
Lúc này, anh ta hoàn toàn khác xa với công tử bột phong lưu ngày trước. Giữa đám đông, anh ta mặc bộ đồng phục giao hàng màu vàng, vừa lau mồ hôi vừa chạy vào lấy đồ ăn. Chúng tôi nhìn nhau, anh ta rõ ràng sững sờ, như thể không tin vào mắt mình.
"Phó Văn Húc?" Giang Ca nửa tin nửa ngờ gọi tên anh ta.
Anh ta khom lưng, gượng gạo nở một nụ cười khổ với chúng tôi. Giây tiếp theo, anh ta chạy trốn như bay ra khỏi cửa hàng, leo lên chiếc xe điện và biến mất khỏi tầm mắt của tôi và Giang Ca.
Tôi nhấp một ngụm cà phê, hương vị đậm đà hậu ngọt lan tỏa trong miệng. Cũng giống như cuộc đời của tôi vậy. Từ nay về sau, chỉ có thể tỏa sáng rực rỡ.