Thế nhưng tay anh còn chưa chạm tới tôi, phía sau Tô Tiểu Uyển đột ngột khom lưng, ôm bụng phát ra một ti/ếng r/ên rỉ ngắn ngủi.
"Trạch Hiên... bụng em đ/au quá..." Giọng cô ta mảnh và yếu ớt, như thể bị nặn ra từ cổ họng, "đ/au quá, chắc là tại tối qua ăn phải cái gì rồi..."
Tay Cố Trạch Hiên khựng lại giữa không trung, ngoái đầu nhìn Tô Tiểu Uyển.
Cả người cô ta cong lại, cậu bé bị dọa sợ, kéo vạt áo cô ta bắt đầu khóc.
"Mẹ ơi! Mẹ ơi!"
Cố Trạch Hiên lập tức ngồi xổm xuống đỡ lấy vai Tô Tiểu Uyển, giọng gấp gáp: "Tiểu Uyển, Tiểu Uyển em sao thế?"
Tô Tiểu Uyển không trả lời, chỉ lắc đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Cô ta trông rất suy nhược, suy nhược đến mức gần như không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Nhưng cô ta vẫn ngước mắt nhìn tôi đang ngồi xổm ở lối vào: "Trạch Hiên... anh xem chị trước đi... hình như chị cũng không được khỏe..."
Câu này nói đúng lúc vô cùng.
Cố Trạch Hiên nhìn tôi.
Chỉ một cái nhìn.
Sau đó anh thu hồi ánh mắt, một tay ôm lấy eo Tô Tiểu Uyển, tay kia nắm lấy tay cậu bé.
"Đừng nói nữa, anh đưa em đi b/ệnh viện trước."
Anh đỡ cô ta, không ngoảnh đầu lại mà bước thẳng ra ngoài.
Tôi ngồi xổm trên tấm thảm đen ở lối vào, trái tim như bị một sợi dây thắt ch/ặt, càng thắt càng đ/au.
Muốn đứng dậy nhưng đôi chân lại không nghe lời.
Chiếc túi đổ xuống đất, đồ đạc văng ra ngoài, điện thoại trượt đi xa nửa mét, màn hình úp xuống gạch lát sàn.
Tôi bò qua nhặt điện thoại lên, gọi cho cô bạn thân Chu Ninh.
"Tống Hòa? Sao thế?"
Tôi dồn hết sức lực: "Ninh Ninh, mình đang ở tòa 18, căn 802 khu Bích Thủy Loan..."
Những lời sau đó không kịp thốt ra.
Điện thoại trượt khỏi tay, ánh sáng trước mắt tối dần từng chút một, như thể có người đang từ từ vặn tắt một ngọn đèn.
Cuối cùng nghe thấy là một tiếng cộp nặng nề, không biết là đầu tôi đ/ập vào sàn nhà, hay là có người đang gọi tên tôi ở đầu dây bên kia.
Tỉnh lại khi mở mắt ra là một bóng đèn sợi đ/ốt.
Trong không khí thoang thoảng mùi th/uốc sát trùng.
Mu bàn tay phải cắm kim, ống nhựa trong suốt nối với bình truyền dịch đầu giường.
"Tống Hòa? Tống Hòa!"
Tay Chu Ninh nắm ch/ặt lấy cổ tay trái của tôi, các đ/ốt ngón tay lạnh ngắt.
"Cậu tỉnh rồi? Nhìn mình đi, cậu có nhìn rõ mình không?"
Tôi từ từ mở mắt.
Cô ấy ngồi bên giường, đôi mắt đỏ hoe, chóp mũi cũng đỏ, lớp trang điểm đã lem nhem hết cả.
"Cậu làm mình sợ ch*t khiếp đấy biết không?"
"Điện thoại của cậu đang gọi dở thì mất tiếng, mình suýt chút nữa là báo cảnh sát rồi..."
Tôi há miệng, trong cổ họng như có thứ gì đó chặn lại, không phát ra tiếng.
Cô ấy vội vàng bưng cốc nước tới, đút ống hút vào miệng tôi.
Nước ấm trôi xuống cổ họng, tôi mới cảm thấy mình còn sống.
"Tim cậu gặp vấn đề, bác sĩ nói là ngất do tim, chính là cái b/ệnh bẩm sinh của cậu tái phát." Chu Ninh đặt cốc nước xuống, lau mạnh mắt, "Rốt cuộc cậu đã bị kí/ch th/ích gì? Cố Trạch Hiên đâu? Đã xảy ra chuyện gì?"
Tôi nhắm mắt lại rồi mở ra.
Những hình ảnh đó như mảnh thủy tinh đ/âm vào trong đầu.
"Anh ta ngoại tình rồi."
Giọng nói khô khốc, khàn đặc, như thể một người khác đang nói chuyện.
Tay Chu Ninh cứng đờ giữa không trung.
"Cậu nói cái gì?"
"Anh ta ở bên ngoài có con với người phụ nữ khác, ba tuổi rồi." Tôi nhìn chằm chằm vào bóng đèn trên trần nhà, "Hôm nay mình đi xem nhà mới, vừa vặn đụng mặt."
"Lúc mình phát b/ệnh, anh ta ôm người phụ nữ đó đi mất."
"Cô ta nói đ/au bụng, thế là anh ta ôm cô ta đi, chẳng thèm đoái hoài gì đến mình."
Chu Ninh cúi đầu nhìn mặt tôi, đôi môi r/un r/ẩy, ánh nước trong khóe mắt chớp chớp.
Cô ấy há miệng mấy lần nhưng không thốt nên lời, cuối cùng quay người đi, mặt đối diện với bức tường, vai rung lên bần bật.
Tôi biết cô ấy đang khóc.
Tôi đưa tay ra chạm vào ngón tay cô ấy, nắm nhẹ một cái.
"Ninh Ninh, đừng khóc."
"Mình vẫn chưa ch*t mà."
Cô ấy đột ngột quay người lại.
"Cậu còn nói mấy lời này! Cậu suýt chút nữa là ngừng tim rồi cậu có biết không! Lúc xe c/ứu thương tới, người cậu đã lạnh ngắt rồi! Cậu dọa ch*t mình rồi cậu có biết không?"
Cô ấy vừa khóc vừa gào lên mấy câu này, rồi lại ngồi xổm xuống.
Vùi mặt vào lòng bàn tay tôi, toàn là nước mắt.
Tôi không còn sức để nói thêm gì nữa, cứ để cô ấy nắm tay.
Không biết bao lâu sau, cửa phòng b/ệnh bị người ta đẩy ra từ bên ngoài.
Tôi tưởng là y tá.
Nghiêng đầu nhìn, người bước vào là Cố Trạch Hiên.
Chu Ninh đứng thẳng người, nhìn chằm chằm vào người ở cửa.
Cô ấy không nói gì, nhưng biểu cảm đã thay cô ấy nói hết tất cả mọi chuyện.
Cố Trạch Hiên nhìn cô ấy một cái.
"Chu Ninh, cô ra ngoài một lát đi."
Chu Ninh không nhúc nhích.
"Tôi bảo cô ra ngoài."
Chu Ninh cười lạnh một tiếng: "Anh là cái thá gì? Anh bảo tôi ra là tôi phải ra à?"
Cố Trạch Hiên mím môi, không nói chuyện với cô ấy nữa, đi thẳng tới bên giường.
"Tống Hòa, em đỡ hơn chưa?"
Tôi không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta.
Anh ta cười gượng gạo, mở phong bì trong tay ra, rút từ trong đó mấy tờ giấy, trải ra đặt lên trên chăn của tôi.
Tờ giấy A4, bản in, tiêu đề là bốn chữ in đậm:
Đơn ly hôn.
"Cái này em xem qua đi." Giọng anh ta rất bình thản, như đang bàn bạc một điều khoản hợp đồng trong công việc, "Anh vừa nhờ luật sư soạn xong, tài sản chia đôi, nhà cửa, tiền tiết kiệm và xe cộ đều chia đều."
Tôi cúi đầu nhìn bản thỏa thuận đó.