Nhìn thấy tôi, họ lập tức tản ra. Khi tôi đi ngang qua, tôi nghe thấy những tiếng bàn tán xì xào sau lưng. Tuy không nghe rõ là gì, nhưng cái giọng điệu đó, ánh mắt đó, ai cũng biết chẳng phải lời hay ý đẹp gì.
Trở về chỗ ngồi, Triệu Mẫn gửi tin nhắn WeChat: "Sao rồi?"
Tôi suy nghĩ hồi lâu, gõ một dòng chữ rồi lại xóa đi. Cuối cùng chẳng gửi gì cả, đặt điện thoại úp xuống bàn.
Chếch đối diện, Trần San San vừa ngân nga hát vừa quay lại, kéo ghế ngồi xuống, vắt chéo chân, thong dong mở máy tính. Khi đi ngang qua chỗ tôi, cô ta thậm chí chẳng buồn ngước mắt nhìn lấy một cái.
"Đã bảo rồi, chuyện này chưa xong đâu!"
Tối về đến nhà, tôi ngồi trước máy tính, bản đơn xin nghỉ việc viết rồi xóa, xóa rồi lại viết. Đang lúc vô cùng bực bội, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Mở cửa ra, Trần San San đứng bên ngoài, tóc tai rối bời, hốc mắt đỏ hoe.
"Tống Vãn, mẹ chồng tớ lại tái phát b/ệnh tim rồi, cậu mau lái xe đưa chúng tớ đến b/ệnh viện đi!"
Tôi dựa vào khung cửa, đảo mắt một cái: "Liên quan gì đến tôi?"
Cô ta sững người.
"Cậu... cậu sao có thể như vậy? Mạng người là quan trọng nhất đấy!"
"Thì liên quan gì đến tôi?" Tôi hỏi ngược lại, "Lần trước chẳng phải cậu nói rồi sao, xe tôi hỏng thì không liên quan đến cậu, vậy mẹ chồng cậu b/ệnh, thì liên quan gì đến tôi?"
Trần San San cuống lên: "Tống Vãn, làm người không thể m/áu lạnh như thế! Lần trước mẹ chồng tớ là cậu đưa đi, cậu quen đường, lái xe lại nhanh!"
"Tôi m/áu lạnh?" Tôi cười, "Lúc cậu rêu rao khắp nơi rằng tiền m/ua xe của tôi không sạch sẽ, nói tôi làm cái công việc kia, nói tôi quyến rũ chồng cậu, cậu có từng nghĩ xem hai chữ 'm/áu lạnh' viết như thế nào không?"
Sắc mặt cô ta thay đổi, nhưng rất nhanh lại bày ra vẻ cầu khẩn:
"Đó là tớ sai, tớ xin lỗi cậu, nhưng giờ mạng người quan trọng, cậu đưa chúng tớ đến b/ệnh viện trước được không?"
"Không được."
"Tống Vãn!"
"Chẳng phải cậu có xe điện sao?" Tôi khoanh tay trước ng/ực, "Chiếc xe mới hơn 3000 tệ đấy, lái mà chở mẹ chồng cậu đi đi."
Cô ta lắc đầu nguầy nguậy: "Sao được chứ! Bà ấy đang lên cơn đ/au tim, xe điện xóc nảy một cái là mất mạng như chơi!"
"Đã vậy thì cậu gọi xe cấp c/ứu đi."
"Sao, tiếc tiền không nỡ à?"
Thấy tôi cứng rắn, Trần San San cuối cùng cũng mất kiểm soát. Cô ta tức tối chỉ thẳng vào mũi tôi mà ch/ửi bới:
"Tống Vãn, tôi nói cho cậu biết, hôm nay nếu cậu không chở, mẹ chồng tôi mà có mệnh hệ gì, trách nhiệm hoàn toàn thuộc về cậu!"
"Cậu thấy ch*t không c/ứu, chính là cố ý gi*t người!"
"Tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cậu!"
Tôi lười đôi co với cô ta, đóng sầm cửa lại. Cánh cửa vừa khép, bên ngoài liền bùng n/ổ.
"Tống Vãn! Mở cửa ra cho tôi! Cậu là loại người gì thế hả!"
"Mẹ chồng tôi mà có mệnh hệ gì, tôi không để yên cho cậu đâu!"
"Đừng tưởng đóng cửa lại là xong chuyện!"
"Cứ đợi đấy, tôi nhất định khiến cậu thân bại danh liệt, không thể tiếp tục sống sót ở cái công ty này!"
Tôi dựa vào cửa, nghe cô ta khóc lóc gào thét bên ngoài. Ch/ửi bới khoảng 10 phút, xen lẫn tiếng cô ta gọi điện thoại, chắc là đã gọi xe c/ứu thương. Một lúc sau, hành lang cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Ngày hôm sau đến công ty, Trần San San không đến. Triệu Mẫn tranh thủ giờ nghỉ trưa lẻn đến cạnh bàn làm việc của tôi, hạ thấp giọng nói: "Cậu biết không, mẹ chồng Trần San San tối qua lên cơn đ/au tim đấy."
"Nghe nói gọi xe cấp c/ứu, chờ mãi mới đến, lúc đến b/ệnh viện thì người đã gần không xong rồi, cấp c/ứu suốt 4-5 tiếng mới c/ứu sống được."
Triệu Mẫn nhìn sắc mặt tôi, do dự một chút rồi nói tiếp: "Tớ không có ý gì khác, chỉ muốn báo cho cậu một tiếng, hôm nay cô ta xin nghỉ phép."
Tôi gật đầu, không tiếp lời.
Chiều họp xong, Quản lý Vương gọi riêng tôi vào văn phòng. Ông ngồi trên ghế nhìn tôi, sắc mặt không chút biểu cảm: "Tống Vãn, trạng thái gần đây của cô không ổn lắm đâu."
"Chuyện giữa cô và Trần San San vẫn chưa xong sao? Sáng nay cô ta gọi điện cho tôi, khóc suốt hơn một tiếng, bảo cô thấy ch*t không c/ứu, mẹ chồng cô ta suýt nữa thì ch*t."
Tôi im lặng.
"Tôi không quan tâm giữa hai người có mâu thuẫn gì." Giọng Quản lý Vương trầm xuống, "Nhưng cô phải nhớ, mỗi hành động của cô trong công ty đều ảnh hưởng đến đá/nh giá của cô. Hiệu suất tháng trước tôi đã chấm cho cô rồi, cô đoán xem là bao nhiêu?"
"Nếu cô không muốn làm nữa thì cứ nói thẳng với tôi, không cần ngày nào cũng gây chuyện."
Sợi dây trong lòng tôi hoàn toàn đ/ứt đoạn. Trở về chỗ ngồi, tôi soạn sẵn đơn xin nghỉ việc. Nhưng tôi chưa nộp, vì tôi biết, vẫn chưa đến lúc.
Những ngày tiếp theo, Trần San San vẫn không đi làm. Nghe nói là xin nghỉ phép để chăm sóc mẹ chồng ở b/ệnh viện. Tôi cũng chẳng buồn hỏi han, cứ làm tốt việc của mình.
Ngày thứ năm, Trần San San cuối cùng cũng đến. Người g/ầy rộc đi, bọng mắt thâm quầng, môi khô nứt nẻ. Tóc búi thấp tùy tiện, gàu bám đầy trên vai. Cô ta không nhìn ai, đi thẳng đến chỗ ngồi của mình. Nhưng tôi có thể cảm nhận được, khi cô ta đi ngang qua tôi, ánh mắt liếc nhìn vẫn luôn đặt trên người tôi. Ánh mắt đó, đ/ộc á/c như một con rắn.