Gió biển xuyên qua chúng ta

Chương 8

23/06/2026 18:42

Anh ta đứng bên bờ biển, ánh mặt trời phủ lên người, mái tóc bị gió thổi rối bời, hốc mắt đỏ hoe nhưng không khóc.

Anh ta nhìn tôi.

Tôi cũng nhìn anh ta.

“Lệ Trầm Chu.”

“Ừm.”

“Em yêu anh.”

Anh ta sững người.

Rồi mỉm cười.

Cười xong thì nước mắt trào ra.

Anh nói: “Anh biết.”

Tôi nói: “Vậy là tốt rồi.”

Sau đó không còn gì nữa.

Coi như đã đặt dấu chấm hết cho mối tình méo mó này...

Nhiều năm sau nữa.

Chu Diễn đến bên biển thăm anh ta.

Anh ta đã rất già, tóc bạc trắng, đi lại phải chống gậy.

Đứng trước hai tấm bia m/ộ, nhìn rất lâu.

Rồi cất tiếng.

“Miểu Miểu, hai người hãy sống thật tốt nhé.”

Anh ta đứng dậy, nhìn sang tấm bia m/ộ bên cạnh.

“Lệ Trầm Chu.”

“Kiếp này xong rồi.”

“Kiếp sau hãy đối xử tốt với cô ấy.”

Gió ngừng thổi.

Biển rất tĩnh lặng.

Chu Diễn quay người bước đi.

Đi được vài bước, anh ta ngoái đầu nhìn lại một cái.

Hai tấm bia đứng cạnh nhau.

Ánh nắng chiếu lên trên.

Không lạnh.

Thật ra, tâm nguyện cuối cùng của tôi, chính là kiếp sau đừng bao giờ gặp lại...

Lệ Trầm Chu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
2 Câu cá Chương 7
4 Lên nhầm xe. Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm