Bà nắm lấy tay Tô Kiệt.

"Tô Kiệt à, chuyện năm xưa... mẹ cảm ơn con."

Tô Kiệt mỉm cười.

"Bác à, người một nhà không cần nói lời khách sáo."

Mắt mẹ tôi lại đỏ hoe. Nhưng lần này là trong nụ cười.

Tôi nâng ly rư/ợu lên, nhìn những người quanh bàn.

Mẹ tôi, Tô Mẫn, An An, Tô Kiệt, Tiểu Trần, và cả cô bé nhỏ ngồi trên ghế ăn dặm đang chảy nước dãi.

Đây chính là gia đình tôi. Không phải vòng tròn được vẽ nên bởi huyết thống. Mà là những người đã cùng nhau gánh vác qua mưa gió.

"Nào, cạn ly."

Tô Kiệt nâng ly chạm vào.

"Anh rể, những ngày sắp tới, càng ngày càng tốt đẹp."

"Càng ngày càng tốt đẹp."

Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào. Rơi lên đĩa sườn trên bàn. Rơi lên mái tóc đuôi ngựa của An An. Rơi lên ly rư/ợu trong tay Tô Kiệt.

Mùa đông tám năm trước. Tôi đứng trong căn nhà thuê, tưởng chừng cuộc đời mình đã chấm dứt.

Lúc Tô Kiệt nhét tấm thẻ ngân hàng vào tay tôi, cậu ấy đã nói:

"Nhà mất rồi thì có thể m/ua lại."

Cậu ấy nói đúng. Nhà mất rồi có thể m/ua lại. Nhưng lòng người, một khi đã mất thì mãi mãi không tìm lại được.

Còn những thứ có người trao cho bạn. Nặng hơn nhà cửa. Nặng hơn tiền bạc. Nặng hơn cả huyết thống.

Là thứ cả đời này không thể trả hết. Cũng chẳng cần phải trả. Bởi vì đó không gọi là n/ợ. Mà gọi là tình.

Hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lên nhầm xe.

Chương 10
Con gái tôi lần đầu tiên bị quỷ nhập là năm lên ba, đúng ngày tôi ly hôn. Con bé đột nhiên nói: “Đừng đi, dù sao ông ta… cũng sắp chết rồi!” Kết quả... Chồng tôi trên đường đưa tiểu tam đi khám thai thì gặp tai nạn xe. Cả xe chết sạch. Năm nay ăn Tết, tôi về quê chịu tang cụ cố. Vì đang gấp nên tiện tay gọi một chuyến xe đi chung. Xe đến nơi. Đứa con gái đang nằm trong lòng tôi bỗng mở mắt. Khuôn mặt nó đầy vẻ kinh hoàng, cất tiếng thét bằng giọng khàn đục chỉ người già mới có: “Lên xe sẽ chết! Người chết mới lên xe!” Giọng nói đó… Giống hệt giọng của cụ cố đang nằm trong quan tài.
12
7 Câu cá Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
164