Bà nắm lấy tay Tô Kiệt.
"Tô Kiệt à, chuyện năm xưa... mẹ cảm ơn con."
Tô Kiệt mỉm cười.
"Bác à, người một nhà không cần nói lời khách sáo."
Mắt mẹ tôi lại đỏ hoe. Nhưng lần này là trong nụ cười.
Tôi nâng ly rư/ợu lên, nhìn những người quanh bàn.
Mẹ tôi, Tô Mẫn, An An, Tô Kiệt, Tiểu Trần, và cả cô bé nhỏ ngồi trên ghế ăn dặm đang chảy nước dãi.
Đây chính là gia đình tôi. Không phải vòng tròn được vẽ nên bởi huyết thống. Mà là những người đã cùng nhau gánh vác qua mưa gió.
"Nào, cạn ly."
Tô Kiệt nâng ly chạm vào.
"Anh rể, những ngày sắp tới, càng ngày càng tốt đẹp."
"Càng ngày càng tốt đẹp."
Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào. Rơi lên đĩa sườn trên bàn. Rơi lên mái tóc đuôi ngựa của An An. Rơi lên ly rư/ợu trong tay Tô Kiệt.
Mùa đông tám năm trước. Tôi đứng trong căn nhà thuê, tưởng chừng cuộc đời mình đã chấm dứt.
Lúc Tô Kiệt nhét tấm thẻ ngân hàng vào tay tôi, cậu ấy đã nói:
"Nhà mất rồi thì có thể m/ua lại."
Cậu ấy nói đúng. Nhà mất rồi có thể m/ua lại. Nhưng lòng người, một khi đã mất thì mãi mãi không tìm lại được.
Còn những thứ có người trao cho bạn. Nặng hơn nhà cửa. Nặng hơn tiền bạc. Nặng hơn cả huyết thống.
Là thứ cả đời này không thể trả hết. Cũng chẳng cần phải trả. Bởi vì đó không gọi là n/ợ. Mà gọi là tình.
Hết.