Hốc mắt bà đỏ hoe. “Tiểu Từ, cuối tuần con về nhà ăn cơm được không?”

Tôi nhìn bà, nhìn rất lâu. “Đợi con viết xong cuốn sách mới.”

Bà gật đầu, xoay người rời đi.

Ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng của bà trên mặt đất.

Tôi nắm ch/ặt chiếc túi vải, đứng trước cổng b/ệnh viện, rất lâu không cử động.

Chương đầu tiên của cuốn sách mới, tôi viết câu đầu tiên:

“Tôi tên là Thẩm Từ. Trước đây tôi là một vì sao, nhưng giờ thì không phải nữa, tôi là mặt trời, bởi vì tôi đã học được cách tự tỏa sáng.”

(Toàn văn hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lên nhầm xe.

Chương 10
Con gái tôi lần đầu tiên bị quỷ nhập là năm lên ba, đúng ngày tôi ly hôn. Con bé đột nhiên nói: “Đừng đi, dù sao ông ta… cũng sắp chết rồi!” Kết quả... Chồng tôi trên đường đưa tiểu tam đi khám thai thì gặp tai nạn xe. Cả xe chết sạch. Năm nay ăn Tết, tôi về quê chịu tang cụ cố. Vì đang gấp nên tiện tay gọi một chuyến xe đi chung. Xe đến nơi. Đứa con gái đang nằm trong lòng tôi bỗng mở mắt. Khuôn mặt nó đầy vẻ kinh hoàng, cất tiếng thét bằng giọng khàn đục chỉ người già mới có: “Lên xe sẽ chết! Người chết mới lên xe!” Giọng nói đó… Giống hệt giọng của cụ cố đang nằm trong quan tài.
12
3 Câu cá Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm