“Mổ sống vợ tào khang, moi lấy nhau th/ai làm th/uốc dẫn. Trần Nghiên Châu, ngươi không chỉ là một phế vật, mà còn là thứ cầm thú không bằng!”
“Hôm nay ngươi có thể đối xử với nàng như thế, ngày sau cũng có thể đối xử với ta như vậy.”
Vừa nói, Thẩm Vãn vừa dùng roj ngựa gõ vào lòng bàn tay, từng bước áp sát.
Trần Nghiên Châu sợ đến mức lùi lại liên hồi, xe lăn va vào cạnh giường, suýt chút nữa lật nhào.
Chàng tuyệt vọng biện bạch: “Thẩm tiểu thư, người nghe ta giải thích! Là người đàn bà đ/ộc á/c này hại ta trước… ta chỉ là tự c/ứu mình mà thôi…”
“Tự c/ứu?”
Thẩm Vãn cười khẩy.
“Ngươi tưởng tên Vương đại phu bị thọt kia thực sự biết phương th/uốc cải tử hoàn sinh nào sao?”
“Đó là bản tiểu thư cố ý bỏ tiền m/ua chuộc lão, để lão cố tình nói như vậy!”
Trần Nghiên Châu như bị sét đá/nh ngang tai.
Chàng trừng lớn mắt, không thể tin nổi nhìn Thẩm Vãn.
“Tại sao?”
Thẩm Vãn bước đến trước mặt chàng, nhìn xuống từ trên cao.
“Bởi vì bản tiểu thư không nuốt trôi cục tức này! Một kẻ thái giám ch*t ti/ệt ngay cả nam căn cũng không còn như ngươi, vậy mà dám vọng tưởng chạm vào người bản tiểu thư!”
“Ta muốn sau khi ngươi nhen nhóm hy vọng, sẽ tự tay bóp nát hy vọng đó. Ta muốn ngươi mất hết người thân, thân bại danh liệt!”
“Ngươi có biết, ngươi suýt chút nữa đã hại ch*t đứa con duy nhất của mình không.”
Thẩm Vãn đột ngột vung roj ngựa.
Một nhát roj mạnh mẽ quất thẳng vào mặt Trần Nghiên Châu, da th!t tức thì rá/ch toạc.
Trần Nghiên Châu phát ra một tiếng kêu thảm thiết, ôm mặt ngã gục trên xe lăn.
Thẩm Vãn không hề có ý dừng tay, roj ngựa như mưa trút xuống.
“Ta cho ngươi lừa ta, ta cho ngươi làm ta gh/ê t/ởm!”
Mỗi nhát roj đều mang theo tiếng x/é gió, quất cho Trần Nghiên Châu lăn lộn dưới đất.
Trần mẫu thấy vậy, sợ đến mặt c/ắt không còn giọt m/áu, lăn lộn bò ra ngoài.
“Đứng lại!”
Thẩm Vãn quát lớn.
Hộ vệ tiến lên, một cước đạp Trần mẫu ngã nhào xuống đất.
“Lão già này đã thích sắc th/uốc như vậy, thì hãy để bà ta nếm thử mùi vị của phương th/uốc đó đi. C/ắt th!t thối của con trai bà ta ra, sắc canh cho bà ta uống!”
Lệnh của Thẩm Vãn như lá bùa đòi mạng.
Các hộ vệ rút đ/ao tiến về phía Trần Nghiên Châu.
Trong phòng tức thì vang lên tiếng kêu gào như heo bị chọc tiết.
Ta vẫn nhắm mắt nằm sấp trên bàn, nghe những âm thanh thảm khốc bên tai, lòng không chút gợn sóng.
Chỉ có sự châm biếm sâu sắc.
Trần Nghiên Châu và Trần mẫu, vì cái gọi là công danh và lợi ích, có thể không chút do dự mà ra tay tàn đ/ộc với ta.
Còn Thẩm Vãn, vì trút gi/ận cá nhân, th/ủ đo/ạn cũng tà/n nh/ẫn đ/ộc á/c không kém.
Quyền thế là thứ, nếu trao cho người đúng đắn thì là tạo phúc cho muôn dân.
Trao cho những kẻ này, thì chính là x/ẻ th!t dân lành.
Đợi khi tiếng kêu thảm dần tắt, Thẩm Vãn mới lạnh lùng hừ một tiếng, dẫn người nghênh ngang rời đi.
Trước khi đi, nàng ta nhìn ta một cái.
“Thôi được, ngày đó coi như n/ợ ngươi một lần, hôm nay tha cho ngươi.”
“Nếu không phải nhờ ngươi, bản tiểu thư đã phải thành thân với thứ kinh t/ởm này rồi, coi như ngươi đã làm một việc tốt.”
Trong phòng nồng nặc mùi m/áu tanh.
Trần Nghiên Châu nằm trong vũng m/áu, phần th!t thối ở hai chân bị c/ắt bỏ hơn phân nửa, lộ ra xươ/ng trắng hếu.
Trần mẫu nằm liệt một bên, bị ép uống nửa bát canh pha m/áu, đang ôm cổ họng nôn khan đi/ên cuồ/ng.
Đợi người đi hết, dưới ánh mắt kinh ngạc của Trần mẫu, ta chậm rãi mở mắt, lạnh lùng nói.
“Thúy Trúc, thu dọn đồ đạc, chúng ta đi.”
Ta mang theo địa khế tổ trạch, khế ước cửa hàng của Trần gia, cùng với toàn bộ của hồi môn ta mang tới, tất cả đều đóng gói mang đi.
Từ nay về sau, ta chỉ sống vì bản thân và đứa trẻ trong bụng.
Ta cùng Thúy Trúc xuôi dòng về phía nam, đến vùng sông nước Giang Nam phồn hoa.
Ba tháng sau, ta sinh một cô con gái xinh đẹp.
Mũi mắt của con bé giống hệt ta, không có điểm nào giống Trần Nghiên Châu.
Thật ra có một câu, Thẩm Vãn đã nói sai rồi.
Đứa trẻ trong bụng ta, không phải là con của Trần Nghiên Châu.
Ngày đó, tình cờ nghe chàng nói đùa với tiểu tư rằng:
“Đợi khi ta đỗ đạt, chắc chắn sẽ có vô số thiên kim danh môn chạy tới, ta nhận hết liệu có ổn không nhỉ?”
Cả người ta r/un r/ẩy.
Không phải vì sợ, mà là vì phấn khích.
Những năm này chàng ngày ngày đọc sách, thường xuyên ra ngoài cầu học, để ta một mình ở nhà khó tránh khỏi cô đơn.
Nhưng mỗi khi ta định bước bước đó, luôn cảm thấy có gì đó ngăn cản mình.
Giờ đây lòng ta đã nhẹ nhõm hẳn.
Đêm đó, ta liền bảo Thúy Trúc gửi thư về nhà mẹ đẻ, nhờ mẹ tìm giúp vài gã nam tử tuấn tú sạch sẽ.
Quan trọng nhất là phải biết nghe lời.
Ngày con gái chào đời, ba gã nam tử này đều vây quanh ta, tranh nhau muốn làm cha.
Nhìn con gái, ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Sau này, ta mở một y quán ở thương cảng lớn nhất Giang Nam.
Ta tinh thông y lý, đặc biệt giỏi về phụ khoa và các chứng b/ệnh nan y.
Chỉ trong vòng nửa năm, y quán của ta đã nổi danh khắp nơi.
Ta ki/ếm được bộn tiền.
M/ua một tòa đại trạch ba gian, thuê hơn mười nha hoàn bà tử hầu hạ.
Cuộc sống trôi qua vô cùng tự tại và sung túc.
Còn về phía Trần gia.
Thỉnh thoảng ta cũng nghe được vài lời đồn.
Nghe nói Trần Nghiên Châu sau khi bị c/ắt th!t thối, vết thương nhiễm trùng, không qua khỏi mùa đông năm đó, rồi trút hơi thở cuối cùng trong nỗi đ/au đớn vô tận.
Trần mẫu vì bị kích động nên hóa đi/ên hóa dại, suốt ngày ăn xin ngoài đường, cuối cùng ch*t cóng trong một ngôi miếu hoang.
Còn về vị tiểu thư Thẩm Vãn không coi ai ra gì kia.