"Hai đứa có đồng ý không đấy, hay là để mẹ đổi phần thưởng khác..."

"Không cần, cứ thế đi, con đi học ngay đây."

Chàng rể tóc vàng vội vã chạy lên lầu, vì quá phấn khích mà còn suýt ngã nhào.

Tiểu Dã, con mèo hoang mà hai đứa nhận nuôi, nghiêng đầu kêu "meo" một tiếng bên cầu thang, dường như không hiểu tại sao người chủ bình thường vốn trầm ổn lại phấn khích đến thế?

Con gái tôi cũng bẽn lẽn nói: "Mẹ, mẹ thật đáng gh/ét."

Tôi đảo mắt ngán ngẩm, cái mùi chua loét của tình yêu này thật khiến người ta khó chịu mà!

Kỳ thi đại học ngày càng gần, áp lực học tập tăng vọt. Việc giải đề cường độ cao và thứ hạng thi cử liên miên khiến Tiền Trình nghẹt thở. Dù tiến bộ vượt bậc, nhưng lỗ hổng kiến thức căn bản vẫn còn đó, những lúc kết quả trồi sụt khiến cậu rơi vào sự hoài nghi bản thân sâu sắc.

Nhìn những bạn học xung quanh có nền tảng vững chắc, lại nhìn thành tích dù ngày đêm khổ đọc vẫn còn khoảng cách, sự tự ti và lo âu trong lòng cậu ngày càng nặng nề. Cậu luôn cảm thấy nền tảng của mình quá kém, dù có nỗ lực thế nào cũng chưa chắc đỗ được đại học tốt.

Không ngờ, kỳ thi khảo sát lần này cậu không lọt vào top 100, thậm chí còn tụt hạng. Tâm lý cậu hoàn toàn sụp đổ, lén chúng tôi ra ngoài, m/ua vài chai bia ngồi dưới chân chung cư uống đến tận đêm khuya.

Tôi phát hiện cậu không có ở nhà, lúc tìm thấy thì cậu đã say mèm, đáy mắt đầy những tia m/áu đỏ. Thấy tôi đi tới, cậu không còn giữ được vẻ kiên cường nữa, đứng bật dậy rồi quỳ thẳng xuống trước mặt tôi.

Giọng khàn đặc r/un r/ẩy: "Mẹ, con có phải rất vô dụng không? Con liều mạng học nhưng vẫn không theo kịp người ta. Nền tảng con quá kém, con căn bản không thể thành tài, con không xứng với Oánh Oánh, cũng không thực hiện được lời hứa với mẹ."

Kiếp trước cậu ấy đâu có yếu đuối thế này, có lẽ cũng từng trốn đi khóc, chỉ là tôi không biết.

Tôi lặng lẽ nhìn vẻ chán chường của cậu, kéo người đứng dậy. Tôi gọi thêm ít đồ nướng và hai chai bia, ngồi đối diện cậu. Giọng điệu trầm ổn và đầy uy lực: "Ngẩng đầu lên, nhìn mẹ."

Chàng rể tóc vàng chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ mông lung và bất an.

"Đừng nói như thể mẹ luôn thuận buồm xuôi gió. Một người phụ nữ khởi nghiệp như mẹ, từng bị một đám l/ưu ma/nh cư/ớp sạch những bộ quần áo mẹ vất vả làm suốt một tháng, lúc đó mẹ cũng từng nghi ngờ chính mình. Nhưng có ích gì không? Thế nên, con người ta phải biết tà/n nh/ẫn với chính mình."

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt cậu, từng chữ từng chữ một: "Kể từ khoảnh khắc con sẵn sàng vứt bỏ lòng tự trọng để học lại từ đầu, sẵn sàng dốc hết sức lực vì tương lai, con đã ưu tú hơn rất nhiều người rồi."

Chàng rể tóc vàng bật khóc nức nở, che mắt lại, chẳng còn bận tâm đến hình tượng nữa. Tôi kiên định: "Bây giờ, gọi mẹ một tiếng đi."

Tiền Trình sững người tại chỗ, nhìn tôi đầy khó tin. Thiếu niên tóc vàng toàn thân r/un r/ẩy, cảm xúc dồn nén bấy lâu vỡ òa, cậu nghẹn ngào, giọng dù khàn đặc nhưng vô cùng trịnh trọng: "Mẹ."

Tiếng gọi này đã trút bỏ mọi sự xa cách. Tôi đưa tay đỡ cậu dậy, lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mi: "Cứ cố gắng đi, chỉ cần tiến về phía trước thôi."

Nghe tiếng động phía sau, quay đầu lại thì thấy con gái đang đứng ngẩn ngơ, mắt đỏ hoe. Nó chạy tới ôm chầm lấy tôi và chàng rể tóc vàng, rồi khóc nức nở: "Chúng ta phải cùng nhau tiến về phía trước."

Sau đêm đó, chàng rể tóc vàng hoàn toàn thay đổi. Cậu cùng con gái ra tiệm làm tóc nhuộm lại màu đen. Cậu cũng không còn lo âu hay tự dằn vặt nữa, tâm thái ngày càng trầm ổn kiên định. Nụ cười trên gương mặt cũng ngày càng rạng rỡ.

Tiệc sinh nhật 40 tuổi của tôi đến, quy mô hoành tráng gấp đôi kiếp trước. Bạn bè thân hữu trong giới kinh doanh đều có mặt đông đủ. Tôi dẫn con gái và chàng rể... à không, cùng Tiền Trình xuất hiện, ba người đứng cạnh nhau, không khí hòa hợp ấm áp.

Con gái và Tiền Trình khoác tay nhau tiếp đón khách khứa. Trong bữa tiệc có rất nhiều khách, đủ mọi thành phần. Trong đó có một vị thiếu gia tên Lâm Hạo Vũ, nhà cậu ta luôn muốn kết thông gia với nhà tôi, theo đuổi con gái tôi rất lâu nhưng không nhận được hồi đáp.

Nhà cậu ta giàu có, luôn coi mình là nhất, biết Tiền Trình là bạn trai của con gái tôi nên từ đầu đến cuối đều lạnh nhạt mỉa mai. Thế nhưng Tiền Trình chẳng hề để tâm, điều này trực tiếp chọc gi/ận vị thiếu gia kia.

Lâm Hạo Vũ mượn rư/ợu cố tình khiêu khích trước mặt mọi người: "Oánh Oánh, mắt nhìn người của em thực sự tệ quá. Bỏ qua một thiếu gia giàu có như anh đây mà lại chọn một tên thanh niên nổi lo/ạn, cậu ta có năng lực đặc biệt gì à? Có thể phục vụ em chu đáo không? Ha ha..."

Khách khứa xung quanh đều đổ dồn ánh mắt về phía này, trong mắt đầy vẻ hóng hớt. Khung cảnh tức thì trở nên khó xử, tay Tiền Trình siết ch/ặt ly rư/ợu, ẩn chứa sự nhẫn nhịn, không hề lên tiếng tranh cãi. Con gái tôi gi/ận đến đỏ mắt, định vung tay t/át Lâm Hạo Vũ một cái.

Không ngờ lại bị Lâm Hạo Vũ nắm lấy rồi hất ra. Tiền Trình lập tức chắn trước mặt con gái tôi, đẩy Lâm Hạo Vũ một cái.

Lâm Hạo Vũ nổi gi/ận đùng đùng: "Đây là cách nhà họ Triệu các người tiếp khách sao? Để tên l/ưu ma/nh này đá/nh tôi..."

Chát!

Cậu ta chưa kịp nói hết câu đã bị tôi t/át một cái đ/au điếng.

"Con cái nhà họ Triệu mà cũng đến lượt cậu nói sao? Tiền Trình, sao con lại trở nên nhu nhược thế này. Loại người gây sự đáng đá/nh như thế, con cứ cho nó ăn đò/n cho mẹ, đá/nh hỏng thì mẹ chống lưng cho."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lên nhầm xe.

Chương 10
Con gái tôi lần đầu tiên bị quỷ nhập là năm lên ba, đúng ngày tôi ly hôn. Con bé đột nhiên nói: “Đừng đi, dù sao ông ta… cũng sắp chết rồi!” Kết quả... Chồng tôi trên đường đưa tiểu tam đi khám thai thì gặp tai nạn xe. Cả xe chết sạch. Năm nay ăn Tết, tôi về quê chịu tang cụ cố. Vì đang gấp nên tiện tay gọi một chuyến xe đi chung. Xe đến nơi. Đứa con gái đang nằm trong lòng tôi bỗng mở mắt. Khuôn mặt nó đầy vẻ kinh hoàng, cất tiếng thét bằng giọng khàn đục chỉ người già mới có: “Lên xe sẽ chết! Người chết mới lên xe!” Giọng nói đó… Giống hệt giọng của cụ cố đang nằm trong quan tài.
12
3 Câu cá Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm