Tiêu Vân Mặc từ trong phòng ló đầu ra, tay cầm một tấm thiệp đỏ thắm.
「Nàng xem thử, lời lẽ trong hôn thư này, còn chỗ nào cần sửa không?」
Thiếp nhận lấy tấm thiệp, mở ra, nhìn thấy hai cái tên viết sóng đôi, nhìn thế nào cũng thấy đẹp.
「Rất tốt rồi, không cần sửa nữa.」
Chàng khẽ ghé sát lại, thừa lúc thiếp không để ý, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán thiếp, mang theo chút ý cười đắc ý: 「Vậy thì quyết định như thế nhé?」
Chưa đợi thiếp đỏ mặt đẩy ra, chàng lại từ trong tay áo lấy ra một cuộn lụa vàng óng đầy vẻ bí hiểm, lắc lắc trước mắt thiếp.
「Xem đây là gì nào? Thánh chỉ ban hôn đích thân tỷ tỷ ta c/ầu x/in đấy. Từ nay về sau, mặc cho yêu m/a q/uỷ quái, ngưu q/uỷ xà thần nào, cũng đừng hòng chia rẽ đôi ta.」
「Đợi sau khi thành thân, ta sẽ đưa nàng về Biện Châu. Con phố trước cửa nhà nàng, ta đã sớm m/ua lại cả rồi! Sau này mở vài tiệm ngỗng nướng, ngỗng quay, ngỗng kho, ngỗng hun khói, đổi đủ kiểu làm cho nàng ăn, bảo đảm cho nàng ăn đến thỏa thuê thì thôi!」