Giám đốc đ/ập mạnh tay xuống bàn cái "bốp".
"Chuyện của Lưu Tái Hoa, công ty đang điều tra rồi, mọi việc lấy kết quả điều tra làm trọng.
Cô bớt đá/nh trống lảng đi, giờ là đang nói đến vấn đề của cô đấy!"
Lưu Tái Hoa gục xuống bàn, đôi vai run lên bần bật vì khóc.
Có người nhỏ giọng an ủi:
"Không sao đâu, mọi người đều hiểu cho cậu mà."
Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt, bỗng thấy thật nực cười.
Tôi đứng đây, rõ ràng là người bị mất tr/ộm, vậy mà lại bị thẩm vấn như tội phạm. Cô ta ngồi đó, rõ ràng là kẻ tr/ộm, lại được an ủi như một nạn nhân.
Đây chính là chốn công sở.
Ai khóc to, người đó có lý.
Ai không biết khóc, người đó đáng đời.
Bà đây không chơi nữa!
Cùng nhau xuống địa ngục cả đi!
Trong chớp mắt, tôi lấy điện thoại ra.
Bắt đầu phát đoạn ghi âm giữa giám đốc và Lưu Tái Hoa.
"Tái Hoa, em làm như vậy tuy đoạt giải nhanh thật, nhưng khó tránh khỏi để lại quá nhiều dấu vết."
"Vậy phải làm sao, người ta chẳng phải cũng vì anh sao?
"Chỉ có em mang vinh quang về cho công ty, anh ở chỗ sếp mới có thể trông tốt hơn.
"Ai mà biết cái cô Thẩm Tân đó lại là kẻ t/âm th/ần được lý không tha người chứ."
"Hù— sụp— Lần sau, em làm cẩn thận chút đi.
"Công ty không phải chỉ có mỗi ý tưởng của Thẩm Tân là tốt, em tìm thêm của người khác, rồi ghép nối lại với nhau là được."
"Chụt!"
"Vẫn là anh có cách, giám đốc à. Cứ ghép thế này thì chẳng ai bắt bẻ được nữa, xem sau này Thẩm Tân còn dám đá/nh rắm kiểu gì."
Tôi lại thấy vui lên một chút.
Phát xong một lượt.
Tôi tua ngược đoạn ghi âm lại.
Phát đi phát lại:
"Hù— sụp—"
"Chụt!"
Đây là âm thanh thổi lá trà rồi uống nước đặc trưng của giám đốc mà ai cũng nhớ rõ.
Nghe thêm vài lần.
Tâm trạng cũng trở nên phấn chấn hơn hẳn.
Tranh thủ lúc đang vui.
Tôi thưởng thức biểu cảm của mọi người.
Đồng nghiệp xung quanh ai nấy đều trố mắt ngạc nhiên.
Lưu Tái Hoa mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Chỉ có giám đốc, đúng là kẻ đã quen nhìn đời, mặt dày không ai bằng.
Ông ta lao về phía tôi: "Cô phát cái thứ vớ vẩn gì thế?!"
Đáng tiếc, thể lực của ông ta không bằng người trẻ.
Tôi lách người một cái đầy điệu nghệ rồi né được.
Phòng họp như bùng n/ổ.
"Vãi thật, chuyện gì thế này?"
"Tiếng đó... là giám đốc?"
"Trời ơi..."
Trong phòng họp.
Bỗng nhiên im phăng phắc.
Không phải do tôi làm gì.
Mà là cánh cửa, đột nhiên bị đẩy ra.
Ông chủ vốn hiếm khi có mặt ở công ty, đột nhiên bước vào.
Sắc mặt ông chủ vô cùng khó coi.
Ông hướng ánh mắt về phía giám đốc đầu tiên.
"Tôi giao dự án cho anh, anh làm việc như thế này đấy à?"
Vị giám khảo từng khen ngợi tôi cũng bước theo vào, đứng cạnh cửa, hai tay đút túi quần, mặt không cảm xúc.
Nhưng ông ấy liếc nhìn tôi một cái.
Rất nhanh, nhưng tôi hiểu được.
Ông ấy đang nói: Đừng sợ.
Ông chủ gõ gõ lên mặt bàn, âm thanh không lớn, nhưng cả phòng họp không một ai dám thở mạnh.
"Những lời trong đoạn ghi âm, tôi đều nghe thấy cả rồi."
Ánh mắt ông quét qua giám đốc, qua Lưu Tái Hoa, qua từng người ngồi đó.
"Còn ai có ý kiến gì nữa không?"
Không một ai lên tiếng.
Sắc mặt giám đốc từ xanh chuyển sang trắng, trắng rồi lại xanh.
Một lúc lâu sau, mới thốt ra được một câu:
"Ông chủ, tôi có thể giải thích..."
"Giải thích? Anh định giải thích việc anh giúp cô ta ăn cắp bản thảo, hay giải thích việc anh làm gì trong văn phòng..."
Ông chủ ngập ngừng, không nói hết câu.
Nhưng ai cũng biết nửa câu sau mà ông không nói là gì.
Tiếng "chụt" đó.
Tiếng động đó, mỗi người đều đã nghe thấy.
Không chỉ một lần.
Mi mắt giám đốc gi/ật gi/ật.
Ông chủ lại đột nhiên gọi tên Lưu Tái Hoa.
"Cô từ tập đoàn lớn sang, tôi bỏ ra số tiền gấp đôi để mời cô về, cô báo đáp tôi như thế này à?"
Lưu Tái Hoa nhìn ông.
Không nói nổi nửa lời.
Nước mắt nhòe nhoẹt cả mặt, lớp trang điểm cũng trôi sạch.
Nhưng lần này, không còn ai thương hại cô ta nữa.
Cuối cùng, ông chủ chốt hạ.
"Hai người các người, hôm nay làm thủ tục nghỉ việc đi."
Giám đốc sững sờ: "Ông chủ, tôi đã làm việc ở công ty chín năm rồi!"
"Chín năm? Chín năm mà anh làm ra cái trò này đấy à?!"
Giám đốc không nói được gì nữa.
Ông chủ không nhìn ông ta nữa, quay sang vị giám khảo.
"Ông Chu, ngại quá, để ông phải xem trò cười rồi."
Vị giám khảo lắc đầu: "Tôi xem trò cười đủ nhiều rồi, không thiếu một cái này đâu."
Khi ông nói, ánh mắt dừng lại trên người tôi.
Cười và nói với ông chủ:
"Đôi khi, chốn công sở cần những người trắng đen rõ ràng như thế này."
Ông chủ gật đầu.
Trầm ngâm suy nghĩ.
"Ông nói đúng, sau này, cứ để cô ấy làm tổ trưởng tạm quyền đi."
"Không cần ạ!"
Tôi gằn giọng.
"Ông chủ, nếu ông vẫn cần tôi, tôi sẽ ở lại đây, đợi tổ trưởng của tôi quay về."
Ông chủ đột nhiên bật cười.
"Cũng được."
Sau này, về sau nữa.
Tôi cuối cùng cũng đợi được tổ trưởng của mình quay lại.
Cô ấy vẫn như trước đây.
Đối xử với nhân viên mới, kiên nhẫn vô cùng.
Cô ấy không có khả năng đi săn người từ tập đoàn lớn.
Chỉ là từng người một, dìu dắt những kẻ tay mơ trở thành người có thể đứng vững trên đôi chân của mình.
Sau đó.
Hai chúng tôi đi ăn riêng.
Cô ấy giơ ngón cái về phía tôi: "Chuyện của giám đốc, đỉnh thật.
"Lúc chị không có ở đây, để em phải chịu ủy khuất rồi."
Nói cũng lạ.
Tôi đã kiên cường rất lâu, rất lâu rồi.
Lâu đến mức tổ trưởng nghỉ th/ai sản xong quay lại làm việc.
Chưa từng có lần nào đỏ mắt.
Khoảnh khắc này, bỗng nhiên có chút muốn rơi lệ.
Thực ra, không phải tôi đỉnh."