Nghe bạn học nói, Triệu Duyệt đã mang th/ai gần năm tháng rồi.

Tính thời gian, giờ đã gần tháng tám, vậy là Triệu Duyệt đã có bầu từ tháng ba.

Giờ tôi lại khá tò mò về biểu cảm của nhà Lâm Vĩ.

Ngày giấy báo trúng tuyển gửi đến nhà.

Lâm Vĩ lại xách túi lớn túi nhỏ đến cửa.

Bố tôi không định cho ông ta vào nhà.

Chặn ông ta ở bên ngoài.

Lâm Vĩ thấy thế liền kéo bác dâu quỳ phịch xuống đất.

"Quân à, chúng ta là anh em ruột th!t mà."

"Người một nhà thân thiết, chú thật sự muốn tuyệt tình thế sao?"

Người qua kẻ lại xì xào, còn có người lấy điện thoại ra quay phim hóng chuyện.

Bố tôi hết cách, đành để họ vào nhà.

Lâm Vĩ vừa khóc vừa kể lể với bố tôi.

"Quân à, chú xem, anh có thể thương lượng với chú một việc này không."

"Duyệt Duyệt vài tháng nữa là sinh rồi, chú không thể nhìn đứa cháu đích tôn của mình không có chỗ ở được."

Rồi ông ta quay sang nhìn mẹ tôi.

"Thím à, có thể nhờ thím giúp một việc nữa không, chăm sóc cho Duyệt Duyệt."

"Dù sao Ngữ Thanh cũng phải đi học đại học, chi bằng đưa căn nhà đó cho chúng tôi ở."

"Thím vào đó giúp chúng tôi chăm sóc Duyệt Duyệt, để Lâm Viêm yên tâm thi đại học."

Bố tôi tức đến bật cười, chỉ vào cửa lớn nói bằng giọng trầm đục.

"Lâm Vĩ, cút ra ngoài, từ nay về sau đừng nhận là anh tôi nữa, tôi không có loại anh trai như ông."

"Sao nào, giờ còn đá/nh cả chủ ý lên căn nhà, lại còn muốn vợ tôi đi chăm sóc con dâu ông? Đầu ông chứa cái gì vậy?"

"Căn nhà đó tôi không thể cho ông, chúng tôi càng không thể đi chăm sóc con dâu cho ông."

"Cút!"

Lâm Vĩ tức đến mức hốc mắt đỏ ngầu, lưng phập phồng thở dốc.

Cầm đĩa trái cây trên bàn ném thẳng về phía bố tôi.

Bố tôi cũng chẳng phải dạng vừa.

Thấy hai người sắp lao vào đá/nh nhau, chuông cửa reo lên.

Mở cửa, là anh nhân viên chuyển phát nhanh mang giấy báo nhập học đến.

Lâm Vĩ lúc này như con thú dữ, lao tới cư/ớp lấy giấy báo trên tay anh nhân viên.

Cầm nó cười ha hả với chúng tôi.

"Lâm Quân, nếu chú không đồng ý, tao sẽ làm cho con gái chú không học đại học được!"

"Ông dám!"

Tôi lén lấy điện thoại ra quay video.

Rồi hạ giọng bảo mẹ không sao cả.

Tôi sợ bà tức quá lại lên cơn đ/au tim.

Ánh mắt Lâm Vĩ đi/ên cuồ/ng, nhìn chúng tôi không chịu buông tay.

Sau khi thốt lên ba tiếng 'được' liên tiếp, ông ta x/é nát giấy báo nhập học của tôi.

"Được, con gái mày lại sắp làm bạn học với con trai tao, lần này để tao xem đứa nào thi tốt hơn!"

Tôi không nói hai lời, lập tức báo cảnh sát.

Lâm Vĩ bị đưa đi.

Trước khi đi, tôi nhẹ nhàng bồi thêm một câu.

"Bác cả à, xem ra bác không biết, không có giấy báo nhập học vẫn có thể đi học đại học bình thường."

"Bác đúng là ếch ngồi đáy giếng."

Đôi mắt Lâm Vĩ h/ận đến mức như sắp nhỏ m/áu.

15.

Mẹ tôi giọng hơi r/un r/ẩy.

"Ngữ Thanh, thật sự không sao chứ?"

Tôi lắc đầu, ý bảo không sao.

"Đến lúc đó chỉ cần cầm căn cước công dân và thẻ dự thi đi báo danh là được, chuyện nhỏ thôi."

Lâm Vĩ bị tạm giữ giáo dục mấy ngày.

Ra về có vẻ đã yên ổn hơn.

Bộ mặt thật của hai nhà cũng đã x/é rá/ch hoàn toàn.

Nhưng trong lòng tôi vẫn thấy bất an.

Thế là tôi đề nghị chúng tôi chuyển đến căn nhà ông nội cho ở một thời gian.

Bố mẹ tôi cũng đồng ý.

Vào một đêm khuya vắng lặng, chúng tôi lén lút mang theo một ít quần áo chuyển sang ở.

Trong nửa tháng, không có chuyện gì xảy ra.

Mẹ tôi còn hỏi khi nào thì về.

Tôi bảo cứ đợi thêm chút nữa.

Quả nhiên, tối hôm sau thì xảy ra chuyện.

Nửa đêm nhà bốc ch/áy dữ dội.

May mà đó là khu chung cư cũ, lại ở tầng cao nhất.

Các hàng xóm khác không bị ảnh hưởng.

Khi chúng tôi đến nơi, thấy Lâm Vĩ và bác dâu đang quỳ ở cửa khóc lóc thảm thiết.

"Em trai ơi, chú ch*t thảm quá!"

"Em ơi, anh nhớ chú! Anh..."

Bố tôi lao tới đ/ấm cho ông ta một cú.

"Đồ khốn nạn, tao đá/nh ch*t mày."

Ông ta gi/ật mình, ngón tay chỉ vào chúng tôi run lẩy bẩy.

"Các người... các người chưa ch*t sao?"

Tôi cười lạnh.

"Bác cả, bác mong chúng tôi ch*t đến thế sao?"

Lâm Vĩ bị cảnh sát đưa đi.

Tôi đã giao video cho cảnh sát, ngay ngày chuyển nhà.

Tôi đã m/ua camera trên mạng.

Nó ghi lại rõ ràng cảnh Lâm Vĩ nửa đêm cải trang lẻn vào nhà tôi.

Sau đó tưới xăng và châm lửa.

Đợi lửa tắt, ông ta còn trà trộn vào đám đông giả vờ khóc lóc.

...

Sau khi bị bắt, Lâm Vĩ hoàn toàn lộ rõ bộ mặt thật.

Nhe nanh múa vuốt quát tháo bố tôi.

Chỉ h/ận không thể lao lên x/é x/ác chúng tôi.

Lâm Vĩ cũng nói ra lý do vì sao lại h/ận nhà chúng tôi đến thế.

Những năm đầu, ông ta làm ăn buôn b/án, ki/ếm được không ít tiền.

Bố tôi lại chỉ là nhân viên quèn, không có tiền.

Lương của bố mẹ chỉ vừa đủ chi tiêu gia đình.

Theo thời gian, việc làm ăn của ông ta gặp vấn đề.

Lại thêm dị/ch bệ/nh, trực tiếp phá sản.

Sau đó ông ta lấy số tiền còn lại đi đầu tư, làm gì lỗ đó.

Đành bỏ kinh doanh, đi làm thuê với mức lương thấp.

Nhìn lại nhà tôi, sự nghiệp của bố tôi ngày càng thăng tiến.

Giờ đã trở thành quản lý khu vực.

Điều kiện sống của nhà tôi ngày càng tốt lên.

Gh/en tị và bất mãn dần dần bén rễ nảy mầm trong lòng Lâm Vĩ.

Biến dạng thành một cái cây cổ thụ vững chãi.

Mà Lâm Viêm chính là ngòi n/ổ đ/ốt ch/áy cái cây đó.

Sau khi ông nội đưa ra lời hứa, Lâm Vĩ đã nhắm vào căn nhà đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lần Công Lược Thứ Hai Của Thánh Mẫu

Chương 15
Hệ thống bắt tôi đi cứu rỗi nam chính u ám. Đối phương là một anh chàng du học sinh đẹp trai vô cùng. Nhưng vì đôi chân tàn tật nên tính cách âm trầm, u uất, cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Mà tôi lại mắc bệnh thánh mẫu. Tôi chăm sóc anh ấy suốt ba năm, bao dung vô điều kiện. Thiếu điều dỗ dành anh ấy đến mức quay về trạng thái phôi thai. Nhưng đúng lúc tôi cầm hoa đi tỏ tình với anh ấy... Anh lại tiện tay ném bó hoa vào thùng rác, giọng đầy mỉa mai. “Đừng diễn nữa, tôi luôn nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống.” “Cậu thật sự nghĩ tôi thích cậu sao? Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và đám đào mỏ kia là… cậu miễn phí.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh ấy nở nụ cười lạnh lẽo. “Sao nào? Cậu được phép lừa tôi, còn tôi thì không được lừa à?” Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười thanh thản. “Không sao đâu. Nếu trong ba năm này, dù chỉ có một giây anh từng cảm thấy hạnh phúc, thì cuộc gặp gỡ của chúng ta cũng đã có ý nghĩa rồi.” “Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, tôi đổi sang công lược người khác là được. Chăm sóc bản thân nhé, tạm biệt.” Nói xong, tôi phớt lờ biểu cảm cứng đờ của anh ấy, trực tiếp rời khỏi thế giới đó. Nhưng khi tôi vừa tìm được đối tượng công lược mới. Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại độ hảo cảm của đối tượng công lược cũ dành cho cậu là 200… giá trị hắc hóa là… 3000?”
168
3 Huyết Hung Y Chương 12
9 Bì Thi Ca Hí Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm