Tôi cứ thế vuốt ve đầu con gái, an ủi nó: "Không sao đâu, mẹ... mẹ chỉ gặp một cơn á/c mộng thôi."
"Mẹ ơi, con cũng gặp á/c mộng."
Con gái ôm ch/ặt lấy cổ tôi: "Con mơ thấy mình bị cô ch/ém rất nhiều nhát, trong mơ con đ/au lắm. Cuối cùng, cô ấy còn cắm d/ao vào bụng con, con chảy rất nhiều m/áu, mẹ vì c/ứu con nên cũng bị cô ấy gi*t ch*t. Hu hu, mẹ ơi con sợ lắm."
Tôi gi/ật mình.
Con gái là thật sự mơ, hay là... nó cũng trọng sinh rồi?
"Ngoan, đừng sợ, có mẹ đây rồi. Mơ chỉ là giả thôi."
Tôi vừa nhẹ nhàng vỗ lưng con, vừa dỗ dành nó.
Con gái còn nhỏ, cứ để nó coi những chuyện kiếp trước như một cơn á/c mộng đi.
Kiếp này, mẹ sẽ bảo vệ con, không để á/c mộng lặp lại nữa.
Tôi đưa con về phòng, ở lại ngủ cùng nó.
Nhìn dáng vẻ con gái ngủ say, tôi rơi vào trầm tư.
Ở kinh thành, áp lực cạnh tranh lớn đến mức nào, nhà thuộc khu vực trường điểm ở quận Hải Điến quan trọng ra sao, tin rằng bất cứ phụ huynh nào ở kinh thành đều hiểu rõ.
Con gái tôi từ nhỏ đã rất ngoan, thành tích rất tốt.
Các cuộc thi toán Olympic lần nào cũng giành giải nhất.
Năm nay 10 tuổi, nó đã tự học xong toàn bộ chương trình tiểu học.
Tiếng Anh giao tiếp thậm chí đã đạt trình độ cấp ba.
Những thành tích này không phải do tôi ép buộc mà thành.
Ngược lại, đó hoàn toàn là kết quả từ sự nỗ lực của chính con bé.
Nó thích học, cho rằng học tập rất thú vị. Nguyên văn lời nó nói là:
"Có bạn thấy xem hoạt hình là vui, có bạn thấy ăn vặt là vui. Còn con chỉ thấy học tập mới làm con thật sự vui vẻ."
Vì vậy, tôi muốn con gái được học ở trường tốt, có nguồn tài nguyên giáo dục chất lượng, để tương lai có một tiền đồ xán lạn.
Nói tôi ích kỷ cũng được, lạnh lùng cũng xong.
Tôi không phải thánh nhân, cũng chẳng vĩ đại như Trình Sơn, tôi chỉ có thể cân nhắc cho con mình thôi.
Sáng sớm hôm sau, tôi vừa dậy chuẩn bị làm bữa sáng cho con thì nghe tiếng gõ cửa.
Giống hệt kiếp trước, mẹ chồng và em chồng lại đến c/ầu x/in tôi b/án nhà.
Tôi không vội vàng, thong thả đặt cốc nước xuống rồi mới mở cửa. Em chồng lập tức "bịch" một tiếng, quỳ xuống trước mặt tôi.
Cô ta vừa khóc vừa nói: "Chị dâu, em biết anh trai bảo b/án nhà khiến chị khó xử, nhưng em thật sự hết cách rồi, c/ầu x/in chị, hãy c/ứu lấy Tử Tuyên nhà em!"
Kiếp trước, vừa thấy cảnh này, tôi đã vội vàng kéo em chồng đứng dậy, đón cả cô ta và mẹ chồng vào nhà.
Nhưng lần này, tôi không nhúc nhích, cứ thế nhìn em chồng đang quỳ trên đất.
Dường như không đợi được sự đỡ đần của tôi, tiếng khóc của em chồng cũng dừng lại, cô ta ngẩng đầu nhìn tôi đầy nghi hoặc.
Mẹ chồng thấy tôi không động tĩnh gì, cũng có chút sững sờ.
Kiếp trước, họ nắm thóp được sự mềm lòng của tôi, chính vì cú quỳ này của em chồng mà tôi đã đồng ý b/án nhà, để rồi nhận lấy kết cục bi thảm đó.
Kiếp này, tôi tuyệt đối không nhượng bộ.
"Hiểu Đồng, con nhìn xem, Lâm Lâm đã quỳ xuống c/ầu x/in con rồi... Nhà mất rồi có thể m/ua lại, người mất rồi là mất thật đấy!"
Mẹ chồng vừa nói vừa lau nước mắt.
Tôi nhìn em chồng: "Trong tay mọi người không phải vẫn còn tiền sao? Hơn nữa, hai căn nhà của các người còn chưa b/án, sao đã đến lượt căn nhà này của chúng tôi?"
Sau đó tôi quay sang nói với mẹ chồng: "Mẹ, mẹ nói cũng đúng, nhà mất rồi có thể m/ua lại, vậy chi bằng b/án hai căn nhà của nhà em chồng trước, rồi b/án nốt căn nhà bố mẹ đang ở dưỡng lão thì thế nào?"
Em chồng và mẹ chồng đồng loạt ngẩng đầu, trợn mắt nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.
Bởi vì kiếp trước, tôi mềm lòng dễ nói chuyện, chưa bao giờ đanh đ/á như vậy.
"Chu Hiểu Đồng, cô có ý gì?"
Cùng với giọng nói của Trình Sơn là tiếng cửa bị anh ta đ/ập mạnh phía sau lưng.
Quay đầu lại, thấy Trình Sơn đang hằm hằm bước tới.
"Em gái tôi không có việc làm, em rể lương chỉ vừa đủ trả góp ngân hàng! Bố mẹ tôi chỉ có căn nhà dưỡng lão đó, cô thế mà cũng dám nhắm vào?"
Tôi lập tức đáp trả: "Vậy căn nhà khu trường điểm này là căn duy nhất của chúng ta, chẳng lẽ không bị nhắm vào sao?"
"Đi nước ngoài trị liệu miễn dịch cần mấy triệu, b/án căn nhà của chúng ta là đủ. Hơn nữa b/ệnh tình Tử Tuyên không đợi được, chỉ có nhà khu trường điểm là dễ b/án!"
Tôi gật đầu: "Ừ, nhà khu trường điểm đúng là dễ b/án. Vậy nên, b/án nhanh đi--"
Lời tôi chưa dứt, sắc mặt cả ba người đều thoáng vẻ mừng rỡ.
Em chồng thậm chí không thể chờ đợi mà hỏi: "Chị dâu! Ý chị là đồng ý b/án rồi? Tốt quá rồi!"
Mẹ chồng cũng phụ họa: "Ta đã bảo mà, Hiểu Đồng không phải là đứa con dâu không biết lý lẽ."
Chỉ có Trình Sơn, anh ta nhíu mày hỏi tôi: "Cô thực sự đồng ý rồi?"
"Đồng ý chứ, ly hôn vốn dĩ phải b/án nhà, không thì chia tiền kiểu gì?"
"Ly hôn?!"
Em chồng và mẹ chồng đồng thanh hét lên.
Tôi nhếch mép: "Đúng vậy. Ly hôn. Tôi và Trình Sơn đã đạt được thỏa thuận rồi."
"Tối qua tôi đã thức trắng đêm soạn thảo xong đơn ly hôn, gửi vào hòm thư của Trình Sơn rồi."
Chúng tôi tuy sống ở thành phố lớn, nhưng cũng chỉ là gia đình công chức thu nhập bình thường.
Năm nay vừa trả xong n/ợ m/ua nhà sớm, tiền tiết kiệm vốn chẳng còn lại bao nhiêu.
Ngay từ khi con gái em chồng chẩn đoán u nguyên bào th/ần ki/nh, tôi đã đồng ý để Trình Sơn đưa 100 ngàn, tiền mặt vốn chẳng còn lại là mấy.
Cho nên bây giờ ly hôn, cơ bản chỉ có bất động sản và hai chiếc xe là có thể chia đôi.