Lão Lý, tôi không chữa nữa

Chương 5

28/06/2026 05:13

"Tranh thủ lúc tôi còn nấu cơm được, ông gọi vài người đến dọn dẹp nhà cửa đi, chúng ta cũng không cần n/ợ ân tình người khác, phải không?"

Lão Lý chậc lưỡi: "Mai Tử, cô nói cái gì thế?"

Bạch Phương thì tức đến mức hộc m/áu, m/ắng tôi bị đi/ên. Tôi gật đầu: "Phải rồi, tôi bị u/ng t/hư phổi, cô quên rồi à?"

Lý Khánh Phong lần đầu tiên nổi gi/ận với cô ta: "Bạch Phương, điểm này cô không bằng Mai Tử, cô ấy làm gì cũng biết nghĩ cho tôi, còn cô chỉ ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân!"

Bạch Phương dốc hết sức bình sinh bò từ trên giường xuống, lao vào cào cấu mặt Lý Khánh Phong: "Lý Khánh Phong, ông có còn là con người không? Tôi còn chưa ch*t mà ông đã tính cưới người mới về nhà rồi à?"

Lão Lý hất mạnh cô ta ra: "Bạch Phương, chuyện này không đến lượt cô quản! Mai Tử mới là người đã đăng ký kết hôn với tôi, cô ấy còn chẳng quản tôi, cô dựa vào cái gì?"

Ông ta hậm hực đ/ập cửa bỏ đi tìm người sửa nhà.

Bạch Phương nằm bò trên giường sưởi khóc, hỏi tôi có phải bị ng/u không? Tôi lạnh lùng đáp lại: "Nếu tôi không ng/u, sao có thể đồng ý để cô và lão Lý ngủ chung một giường? Sao có thể cam tâm tình nguyện giúp cô nuôi con suốt bao nhiêu năm nay? Bây giờ cô thấy lão Lý liếc mắt đưa tình với góa phụ Tống vài cái mà cô đã chịu không nổi rồi sao? Cô có từng nghĩ những năm qua tôi nhìn lão Lý tối nào cũng ngủ trong phòng cô, tôi đã sống sót thế nào không? Đàn ông là vậy đấy, anh ta có thể nhìn trúng cô thì cũng có thể nhìn trúng người khác. Cô là kẻ sắp ch*t, còn muốn tranh giành với góa phụ Tống, cô tranh nổi không?"

Bạch Phương ngẩn người hồi lâu, gào lên một tiếng rồi nhắm mắt ngất lịm.

Khi tỉnh lại, đôi mắt Bạch Phương sáng rực. Cô ta đã có sức lực, tự xuống đất đi dạo quanh sân. Lão Lý đã gọi người đến sửa nhà, công việc đang diễn ra vô cùng sôi nổi. Góa phụ Tống nghe tin cũng chạy đến, đang cùng tôi bận rộn trong bếp. Bạch Phương dựa cửa, m/ắng góa phụ Tống suốt hơn 10 phút. Góa phụ Tống vừa khóc vừa chạy ra ngoài, chẳng mấy chốc đã kéo lão Lý tới.

Lão Lý mặt đen như đít nồi m/ắng: "Bạch Phương, trời lạnh thế này không nghỉ ngơi đi, ra ngoài làm cái trò gì, cô chê mình ch*t chưa đủ nhanh à!"

Bạch Phương tức đến mức đổ gục xuống khung cửa, gào khóc đòi gặp hai đứa con.

Lão trưởng thôn vốn hiểu biết rộng, nói cô ta đây là "hồi quang phản chiếu". Lão Lý vội gọi điện cho Hướng Đông, Hướng Nam. Khi hai đứa con chạy về đến làng, Bạch Phương chỉ còn thoi thóp hơi thở cuối cùng. Cô ta đòi uống cháo. Góa phụ Tống vào bếp nấu cháo.

Bạch Phương nói với hai đứa con: "Mẹ với bố đẻ của các con không sống với nhau được mấy năm, đến cả mặt ông ấy trông thế nào mẹ cũng quên rồi, nên sau khi mẹ ch*t, đừng ch/ôn mẹ cùng với ông ấy. Các con cứ lập m/ộ riêng cho mẹ, đợi sau này bố của các con (Lão Lý) qu/a đ/ời, hãy hợp táng mẹ với ông ấy, được không?"

Hai đứa con nức nở: "Mẹ, chúng con hứa với mẹ, mẹ cứ yên tâm đi đi."

Cháo nấu xong, nhưng tôi thấy góa phụ Tống chần chừ không mang lên. Người trong làng đang khen Hướng Đông và Hướng Nam, bảo rằng đọc sách nhiều đúng là hiểu lý lẽ, đồng ý để mẹ mình không ch/ôn cùng m/ộ với bố đẻ. Nhưng cả căn phòng đầy người này chẳng ai hỏi ý kiến của tôi, người vợ danh chính ngôn thuận.

Họ dường như đều quên mất, tôi mới là vợ cả của Lý Khánh Phong. Nếu Bạch Phương hợp táng với Lý Khánh Phong, đợi đến lúc tôi ch*t, thì phải ch/ôn tôi ở đâu đây?

Góa phụ Tống rốt cuộc cũng không để Bạch Phương uống được miếng cháo mới nấu nào. Sau khi Bạch Phương hôn mê lần nữa, đến 3 giờ sáng hôm sau, cô ta tắt thở.

Trong tiếng bàn tán xì xào, tôi nghe thấy có người cảm thán, bảo rằng cứ tưởng tôi sẽ ch*t trước để nhường chỗ cho Bạch Phương. Thật là thế sự vô thường. Bây giờ Bạch Phương ch*t trước, chị Mai Tử cũng chẳng sống được bao lâu, cái vị trí trong nhà này cuối cùng vẫn phải nhường cho người khác thôi.

Người nói câu này là góa phụ Tống. Ánh mắt cô ta đầy vẻ hưng phấn và tham lam, nhìn lão Lý mà như có móc câu. Lão Lý nhìn cô ta cũng bằng ánh mắt như cái thời trẻ trung nhìn tôi ngày trước.

Sau khi liếc mắt đưa tình đủ rồi, lão Lý dẫn người đi đào huyệt. Lúc này, Lý Hướng Nam dường như mới nhớ ra tôi và lão Lý mới là vợ chồng hợp pháp. Nó hỏi tôi: "Thím hai, mẹ con hợp táng với bố con, thím không ý kiến gì chứ?"

"Bố con" này, ý chỉ Lý Khánh Phong. Lý Khánh Phong vác cuốc, ho không ngừng, nhổ một bãi đờm vàng xuống đất: "Chuyện này mày hỏi thím hai mày làm gì? Nó chẳng đẻ cho tao đứa con nào, nó cũng không vào được m/ộ tổ tiên nhà họ Lý đâu."

Lý Hướng Nam ồ một tiếng, cúi đầu ném giấy vàng mã vào chậu, không nhìn tôi nữa. Tôi cũng chẳng gi/ận, tháo dải khăn tang bên hông, quay người vào nhà. Linh đường lập ngoài sân, trời lạnh thấu xươ/ng, đến m/ộ tổ tiên nhà lão Lý tôi còn chẳng vào được, tôi còn giữ cái đạo hiếu này làm gì nữa?

Uống một cốc nước nóng, tôi nhìn cuốn lịch. Còn hơn 2 tháng nữa là đến ngày ch*t của lão Lý. Tôi nghĩ, chi bằng dọn dẹp đồ đạc của ông ta trước.

Khi sắp xếp quần áo, tôi lôi từ trong hòm ra một xấp giấy chẩn đoán b/ệnh. Những tờ giấy này đã hơn 20 năm rồi, là lúc Lý Khánh Phong gặp t/ai n/ạn khi làm việc ở mỏ than, khám b/ệnh tại b/ệnh viện lớn ở tỉnh để lại. Lúc đó không xem kỹ, cứ thế cất hết vào.

Hôm nay, tôi không muốn ra ngoài chịu rét, nên định làm việc cho qua thời gian. Kết quả, trong kết quả khám sức khỏe của ông ta, tôi nhìn thấy mấy chữ: "Bẩm sinh tắc ống dẫn tinh".

Đầu óc tôi ong lên một tiếng. Tôi vội cầm điện thoại, tìm ki/ếm trên Baidu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lần Công Lược Thứ Hai Của Thánh Mẫu

Chương 15
Hệ thống bắt tôi đi cứu rỗi nam chính u ám. Đối phương là một anh chàng du học sinh đẹp trai vô cùng. Nhưng vì đôi chân tàn tật nên tính cách âm trầm, u uất, cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Mà tôi lại mắc bệnh thánh mẫu. Tôi chăm sóc anh ấy suốt ba năm, bao dung vô điều kiện. Thiếu điều dỗ dành anh ấy đến mức quay về trạng thái phôi thai. Nhưng đúng lúc tôi cầm hoa đi tỏ tình với anh ấy... Anh lại tiện tay ném bó hoa vào thùng rác, giọng đầy mỉa mai. “Đừng diễn nữa, tôi luôn nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống.” “Cậu thật sự nghĩ tôi thích cậu sao? Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và đám đào mỏ kia là… cậu miễn phí.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh ấy nở nụ cười lạnh lẽo. “Sao nào? Cậu được phép lừa tôi, còn tôi thì không được lừa à?” Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười thanh thản. “Không sao đâu. Nếu trong ba năm này, dù chỉ có một giây anh từng cảm thấy hạnh phúc, thì cuộc gặp gỡ của chúng ta cũng đã có ý nghĩa rồi.” “Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, tôi đổi sang công lược người khác là được. Chăm sóc bản thân nhé, tạm biệt.” Nói xong, tôi phớt lờ biểu cảm cứng đờ của anh ấy, trực tiếp rời khỏi thế giới đó. Nhưng khi tôi vừa tìm được đối tượng công lược mới. Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại độ hảo cảm của đối tượng công lược cũ dành cho cậu là 200… giá trị hắc hóa là… 3000?”
168
4 Huyết Hung Y Chương 12
10 Bì Thi Ca Hí Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm