Quả nhiên, kết quả đúng như tôi dự đoán. Tôi chợt nhớ lại, hồi lão Lý mới ở cùng Bạch Phương, còn oang oang đòi Bạch Phương sinh cho ông ta một đứa. Nhưng kể từ sau khi ông ta gặp nạn ở mỏ than, thì không bao giờ nhắc đến chuyện này nữa. Ngược lại, trước mặt người khác ông ta luôn miệng nói Hướng Đông, Hướng Nam chính là con ruột của mình, nên không muốn sinh thêm nữa.
Rõ ràng, ngày đó bác sĩ chắc chắn đã x/ác nhận kết quả khám sức khỏe này với Lý Khánh Phong. Ông ta biết mình không thể sinh con, nhưng lại giấu nhẹm đi không cho tôi biết. Suốt 30 năm, ông ta đổ hết lỗi không thể sinh nở lên đầu tôi, hở chút là nhắc lại chuyện tôi không biết đẻ để tự tẩy trắng cho bản thân. Lòng tôi lạnh đến tận xươ/ng tủy.
Nghĩ đoạn, tôi cầm xấp hồ sơ b/ệnh án đi tìm người. Người đầu tiên tôi tìm là mụ đàn bà có cái lưỡi dài nhất làng. Trước đây Lý Khánh Phong luôn bảo lưỡi mụ còn dài hơn cả người, vì thế mụ với ông ta vốn không ưa gì nhau. Mụ ta biết chữ, tôi đưa b/ệnh án cho xem rồi bảo: "Vừa dọn tủ tìm thấy, b/ệnh án của lão Lý năm xưa, tôi cũng chẳng biết thứ này có quan trọng không, chị xem giúp, nếu không quan trọng thì tôi vứt đi."
Mụ ta xem xong, tự lấy điện thoại ra tra c/ứu. Tranh thủ lúc đó, tôi lại đi tìm người tiếp theo...
Khi lão Lý đào huyệt xong quay về, tôi đang khóc lóc thảm thiết. Vừa thấy ông ta, tôi quệt nước mũi, lao lên t/át thẳng một cái.
"Lý Khánh Phong! Tôi liều mạng với ông! Rõ ràng là ông không thể sinh con, vậy mà ông đổ hết bát nước bẩn này lên đầu tôi, tôi gánh cái tiếng oan suốt 30 năm trời, ông còn là con người không? Đồ khốn nạn, nếu ông nói sớm với tôi, tôi đã ly hôn từ lâu rồi, tìm người khác có khả năng sinh nở, bây giờ con cái cũng đã lớn cả rồi! Thế mà giờ thì sao, tôi 50 tuổi rồi, lại còn bị u/ng t/hư, tất cả là tại ông, đến ch*t tôi cũng không có lấy một mụn con!"
Tôi đ/ập đùi khóc, ngồi bệt dưới đất giãy giụa khóc. Tóm lại, nỗi nh/ục nh/ã bị cả làng ch/ửi là con gà mái không biết đẻ suốt 30 năm, tôi chỉ có thể dùng cách này để xả ra. Tôi muốn chuyện x/ấu xa của lão Lý phải khiến cả làng ai cũng biết. Tôi muốn được một lần ngẩng cao đầu.
Lão Lý ch*t lặng, lão trưởng thôn là người đầu tiên lao lên, đ/ập xấp b/ệnh án vào ngựk ông ta mà chỉ trích: "Khánh Phong à, ông làm thế là không ra gì rồi."
Thím Thu nhổ toẹt một cái: "Mai Tử theo ông đúng là xui xẻo tám đời!"
Mọi người nhao nhao lên: "Biết mình không đẻ được mà ngày nào cũng ch/ửi Mai Tử không biết đẻ, lão Lý này đúng là quá á/c!"
Ngay cả Hướng Đông và Hướng Nam cũng lạnh mặt hỏi: "Bố, lúc trước bố nói coi chúng con như con ruột nên chấp nhận hy sinh không muốn con riêng, tất cả đều là giả sao? Bố vì không đẻ được nên mới chọn giải pháp thay thế thôi à?"
Lý Khánh Phong trùm áo bông, ngồi xổm dưới đất không ngẩng đầu lên. Ông ta lấy th/uốc trong túi ra, rít hết điếu này đến điếu khác. Bí mật không thể sinh con bị vạch trần, điều này còn khiến ông ta đ/au đớn hơn cả việc ch*t mười người vợ. Không biết có phải vì cú sốc này không, mà ngay đêm đó, lão Lý ho ra m/áu, rồi sốt cao không dứt. Đến cả đám tang Bạch Phương cũng không thể tham dự.
Tôi nhìn lịch, còn đúng một tháng nữa là đến ngày bác sĩ dự đoán. Dù sao cũng là vợ chồng một kiếp, tôi cũng từng muốn dùng số tiền còn lại trong nhà đưa ông ta đi xem Thiên An Môn, đi du ngoạn núi sông. Tiếc thay, ông ta đã không còn đi nổi nữa rồi.
Góa phụ Tống là người nhiệt tình, ngày nào cũng đến giúp tôi chăm sóc lão Lý. Thế là, một tuần sau khi lão Lý đổ b/ệnh, tôi cũng "đổ b/ệnh" theo. Góa phụ Tống tự nguyện dọn đến nhà tôi để chăm sóc hai vợ chồng, suốt ngày động viên lão Lý. Mụ ta bảo đàn ông không sinh được con cũng chẳng phải chuyện gì to t/át, chỉ cần "khoản đó" vẫn ổn thì vẫn là đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất.
Tôi ngày ngày được phục vụ tận răng, sắc mặt ngày càng hồng hào, trong khi nhìn tinh thần lão Lý cứ cạn kiệt dần từng ngày. Người trong làng thấy có gì đó không ổn, đều khuyên lão Lý đi b/ệnh viện khám. Lão Lý không để tâm lắm: "Mấy tháng trước lúc đưa Mai Tử đi khám chẳng phải tôi đã kiểm tra sức khỏe rồi sao, bác sĩ bảo thể chất tôi sống đến trăm tuổi cũng chẳng thành vấn đề."
Nhưng sau đó, tôi vẫn gọi điện cho hai đứa con, muốn chúng đưa lão Lý đi khám lại. Kết quả, chúng không chịu về. Không những không về, chúng còn đòi lại hai vạn tệ mỗi đứa đã đưa lúc chữa b/ệnh cho Bạch Phương. Lão Lý lần này gi/ận run người: "Đó là tiền chữa b/ệnh cho mẹ chúng nó, chúng là con cái không bỏ ra, dựa vào cái gì mà tôi là chú lại phải bỏ ra? Lúc chữa b/ệnh cho Bạch Phương hết gần năm vạn, một vạn còn lại là tôi bù vào, bảo Hướng Đông, Hướng Nam mau trả lại đây, tôi có hóa đơn cả."
Thế là, Hướng Đông và Hướng Nam chặn số điện thoại của hai vợ chồng tôi. Đêm đó, lão Lý tức đến mức không ngủ được. Nửa đêm ông ta mò sang phòng tôi, khóc lóc kể lể rằng thời trẻ đã đối xử tệ với tôi, rằng tôi mới là người một lòng một dạ sống cùng ông ta. Nhưng có ích gì chứ? Lòng tôi đã ch*t từ lâu rồi. Và ông ta, cũng sắp ch*t đến nơi rồi.
Tờ lịch cứ thế bị x/é đi từng ngày, khi chỉ còn năm ngày nữa là đến ngày bác sĩ dự đoán, lão Lý ho ra nửa chậu m/áu. Lúc này ông ta mới h/oảng s/ợ, vội vã sai con trai thứ của trưởng thôn chở đến b/ệnh viện huyện.