“Gia đình này nói thật hay giả vậy, chỉ đăng đoạn ghi âm mà đã bảo cô ruột á/c đ/ộc?”
“Thằng cháu nhìn khỏe mạnh thế kia mà! B/éo như quả bóng rồi, mắc b/ệnh gì cơ chứ.”
“Dù có là thật, cô ruột có nghĩa vụ gì mà phải bỏ ra mấy trăm nghìn tệ? Hơn nữa đã nói b/ệnh tình nguy cấp, sao họ không nghĩ cách xoay xở tiền nong mà lại đi đăng video m/ắng nhiếc cô?”
“Hạ Hạ! Cậu thấy chưa, cư dân mạng bây giờ thông minh lắm! Thế nên, cậu tuyệt đối đừng buồn hay tức gi/ận, tớ tin cậu. Đợi cậu tung bằng chứng phản đò/n xong, tớ đưa cậu đi ăn bữa lớn!”
Tôi gật đầu, mỉm cười đáp một tiếng rồi bắt đầu sắp xếp bằng chứng để phản công.
Sau khi cô bạn cúp máy, tôi lại nhận được rất nhiều cuộc gọi khác. Có bạn học cũ, đồng nghiệp, cấp trên, họ hàng, thậm chí cả hàng xóm cũ. Họ đều gọi đến để an ủi, nói rằng họ tin tôi, họ biết Lâm Cường là hạng người gì, mọi người đều sẽ giúp tôi minh oan, bảo tôi đừng lo lắng, đừng vì mấy lời đồn thổi trên mạng mà đ/au buồn, công đạo tại lòng người.
Khóe mắt tôi không khỏi cay cay, hóa ra khi bước ra khỏi cái gia đình đó, bên ngoài căn bản chẳng có giông bão gì cả! Kiếp trước tôi đúng là một con ngốc, bị bố mẹ và Lâm Cường sai khiến như bảo mẫu hơn mười năm, còn ng/u ngốc đi nuôi con cho người khác, cứ nghĩ chỉ cần mình nỗ lực thì Lâm Chí Hào sẽ khác với họ. Nhưng rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột thì biết đào hang, những gen x/ấu xa đó sao tôi có thể thay đổi được?
Hơn nữa, nói cho cùng, Lâm Chí Hào thế nào thì liên quan gì đến tôi? Tại sao tôi phải tốn công tốn sức thay đổi nó? Lúc đó, đến cuộc sống của bản thân tôi còn chẳng lo nổi, tại sao lại phải nổi lòng từ bi cơ chứ?
Tôi nghĩ đi nghĩ lại, chắc là do sự trọng nam kh/inh nữ của bố mẹ từ nhỏ và những lời nhục mạ của Lâm Cường đã khiến nội tâm tôi khao khát tình thân đến cực độ, đồng thời cũng sợ hãi các mối qu/an h/ệ thân mật. Một mặt, tôi nghĩ người thân m/áu mủ còn đối xử với mình như thế, thì người ngoài sao có thể chân thành với mình được? Thế nên tôi không dám yêu đương, cũng không dám kết hôn sinh con. Mặt khác, tôi lại hy vọng mình có người thân, nên sau khi Lâm Chí Hào ra đời, tôi ký thác hy vọng vào nó, tôi đinh ninh rằng chỉ cần mình đối xử với nó đủ tốt, tôi sẽ có được một người thân thực sự quan tâm mình.
Không ngờ, người chân thành đối đãi và tin tưởng tôi không phải là gia đình, mà là bạn bè, đồng nghiệp, thậm chí là những người lạ trên mạng chưa từng gặp mặt, những người lương thiện và tốt đẹp này.
Nghĩ đến đây, tôi đẩy nhanh tốc độ sắp xếp bằng chứng. Tôi không thể để những người thực sự tin tưởng và mong tôi sống tốt phải chờ đợi lâu.
Ba tiếng sau khi video buộc tội của Lâm Cường được tung ra, tôi đã đăng tải toàn bộ lịch sử chuyển khoản trong mười mấy năm qua cùng bản ghi âm cuộc gọi đầy đủ.
“Tôi biết ngay cô ruột trong miệng họ là bị oan mà, nhìn cái gia đình này đã thấy không phải hạng tử tế gì rồi.”
“Tôi là bạn học cấp ba của Lâm Hạ, tôi xin làm chứng, Lâm Hạ thực sự rất khổ, hồi cấp ba cậu ấy chỉ dám ăn bánh bao không trong căng tin, mặc quần áo rá/ch rưới.”
“Tôi là đồng nghiệp của Lâm Hạ, tôi…”
Nhìn những người lên tiếng vì mình trong phần bình luận, tôi cuối cùng không kìm được nước mắt. Đây là những giọt nước mắt cảm động, cũng là nước mắt của sự hối lỗi. Tôi có lỗi với bản thân mình của những năm tháng ấu thơ đói khát, lạnh lẽo, còn nhỏ đã phải làm đủ việc nhà. Khi lớn lên, tôi lại tự lừa dối bản thân, xóa đi những tổn thương để đi c/ầu x/in tình thân, tôi thực sự có lỗi với chính mình từng chịu bao nhiêu ấm ức.
Ngày hôm đó, sau khi bằng chứng của tôi được tung ra, gia đình Lâm Cường hoàn toàn trở thành kẻ th/ù của xã hội, đi đến đâu bị xua đuổi đến đó. Họ đi v/ay tiền họ hàng không được, b/án nhà cũng chẳng đủ trả n/ợ. Bố mẹ tôi bị đám người đòi n/ợ đến tận nơi làm cho tức đến mức nhập viện, rồi vì không ai chịu chi tiền chữa trị nên cả hai đều qu/a đ/ời vì nhồi m/áu cơ tim. Lâm Cường vốn định bỏ vợ con chạy trốn, nhưng lại gặp t/ai n/ạn trên quốc lộ và ch*t ngay tại chỗ. Còn Lâm Chí Hào thì cầm d/ao đ/âm ch*t Tôn Liên, vừa đ/âm vừa gào thét: “Tất cả là tại bà! Nếu không phải tại bà, cô đã giúp tôi mọi việc, tôi đã có sách để đọc, đã không rơi vào nông nỗi này!”
Sau đó, Lâm Chí Hào bị bắt và nhận án t//ử h/ình.
Khi nghe những tin tức này, tôi đang thưởng thức bữa tiệc lớn do cô bạn thân mời.
“Cạn ly! Chúc mừng ngày mai tươi đẹp của chúng ta!”
Tôi nâng ly rư/ợu, chúc mừng cho tương lai sắp tới của mình, một tương lai không còn bóng tối, và sẽ không bao giờ đối xử tệ với bản thân mình nữa.