Theo lời bố mẹ tôi thì, anh ấy không c/ờ b/ạc rư/ợu chè, không vi phạm pháp luật, ngày nào cũng ở nhà, ngoan ngoãn hết chỗ chê.

Sau khi đi làm, ban đầu mỗi tháng tôi gửi về nhà ba nghìn làm tiền sinh hoạt.

Anh trai tôi chê ít.

Thường xuyên rỉ tai bố mẹ.

"Tiểu Tuyết tốt nghiệp thạc sĩ, lại học trường danh tiếng thế, sao có thể chỉ ki/ếm có từng ấy tiền, là nó tiếc tiền không muốn cho bố mẹ tiêu thôi."

"Không như con."

Anh tôi móc cái túi rỗng không.

"Trong túi con dù chỉ còn một đồng, cũng nghĩ đến việc m/ua kẹo mút cho mẹ ăn."

Khiến bố mẹ tôi nở mày nở mặt.

Ngày nào cũng khen anh tôi hiếu thuận hiểu chuyện, còn bảo tôi ích kỷ lạnh lùng.

Chạy đi làm tận nơi xa thế, cũng chẳng nghĩ sau này sẽ chăm sóc bố mẹ ra sao.

Từ nhỏ đến lớn, anh tôi nhận được vô số lời khen.

Tôi cố gắng hết sức, thi điểm cao nhất, vào trường tốt nhất, làm ở ngân hàng đầu tư hàng đầu.

Vậy mà chỉ nhận được những lời khen ngợi thưa thớt của họ.

Tôi vẫn luôn tưởng là do mình chưa làm đủ tốt.

Cho đến khi câu "người ngoài" buột miệng của bố khiến tôi hoàn toàn tỉnh ngộ.

Tôi là con gái, là người ngoài.

Anh tôi là đàn ông.

Hắn chẳng cần làm gì, chỉ cần tồn tại, đã là kẻ thắng cuộc.

Thật chẳng có ý nghĩa gì.

"Được, tôi là người ngoài."

"Số tiền này, chẳng cần thiết bắt người ngoài như tôi phải trả nữa."

"Anh tôi hiếu thuận hiểu chuyện thế, để hắn đi thanh toán đi!"

Tôi nắm ch/ặt chiếc túi trong tay, bước thẳng ra cổng không thèm ngoảnh lại.

Mẹ tôi chạy đuổi theo.

"Con đứng lại!"

"Hôm nay phải nói cho rõ ràng!"

"Con một mình ở Bắc Kinh, một năm tổng cộng chẳng về được mấy lần, chưa bao giờ làm tròn trách nhiệm của một người con gái."

"Giờ bảo con tổ chức tiệc mừng thọ cho bố, con còn làm bộ làm tịch, còn không chịu đưa tiền! Ki/ếm nhiều tiền thế mà không biết hiếu kính cha mẹ, con không sợ trời đá/nh sao!"

Tôi dừng bước, quay đầu lại đầy khó tin.

"Con chưa làm tròn trách nhiệm làm con?"

Năm đầu đi làm mỗi tháng gửi ba nghìn tiền sinh hoạt, năm thứ hai tăng lên một vạn, sau đó nữa là tiền sửa nhà ở quê, đóng bảo hiểm xã hội cho bố mẹ ở thành phố, tiền sính lễ anh trai cưới vợ, thậm chí sau khi họ sinh con, tiền trả góp hàng tháng cho căn nhà gần trường điểm ở thành phố đều do tôi chi.

Không ngờ trong mắt mẹ tôi, tôi lại chưa làm tròn trách nhiệm của con cái.

Đối diện với ánh mắt phẫn nộ và kinh ngạc của tôi, mẹ tôi không chịu thua, ưỡn ng/ực.

"Tiêu chút tiền là gh/ê g/ớm lắm sao?"

"Ki/ếm tiền ai chẳng biết làm, anh con mà đi Bắc Kinh làm thuê, dựa vào bản lĩnh của hắn, không biết hơn con bao nhiêu."

"Hắn chỉ là không nỡ bỏ lại hai ông bà già ở quê, không như con, từ nhỏ đã lạnh lùng vô tình, tôi thật không nên đẻ ra loại đồ vô ơn như con!"

Mẹ tôi vỗ đùi, đi/ên tiết tố cáo với người trong làng, nói tôi tính khí nóng nảy, cứ nhất quyết tranh chỗ với hai đứa cháu.

"Nhà nào có đạo lý con gái ngồi mâm chính, bắt cháu trai tránh ra bên cạnh mà ăn? Nói thế nào đi nữa, hôm nay cũng là do con vô phép!"

Trưởng thôn gật đầu tán thành.

"Thẩm Tuyết à, thế là con không biết điều rồi."

"Con là phụ nữ, không lên bàn thì thôi, có gì đáng phải gi/ận dỗi, hôm nay là ngày vui của bố con, sao con không nể mặt ông chút nào?"

"Đúng đấy, ở thành phố lớn lâu ngày, học toàn thói hư tật x/ấu về!"

Họ hàng trong thôn, kẻ nói người chê, cùng chỉ trích tôi.

"Thẩm Tuyết à, chẳng qua chỉ là bữa cơm, ăn ở đâu mà chẳng được."

"Huống chi phụ nữ không ngồi mâm chính cũng là quy củ xưa nay, bố con nói cũng chẳng sai."

"Sắp ba mươi tuổi người rồi, biết điều chút đi, làm ầm ĩ thế này ra thể thống gì."

Trong sân cãi nhau ồn ào. Hôm nay là ngày đầu tiên mở tiệc, chiều mới bắt đầu hát.

Nhân viên đoàn kịch đang dựng sân khấu ở sân phơi thóc trong làng, trưởng đoàn và mấy cốt cán cũng được mở riêng một bàn.

Nghe tôi nhắc đến chuyện thanh toán, trưởng đoàn Triệu lập tức căng thẳng, đặt đũa xuống chạy bộ lại.

"Giám đốc Thẩm——"

Trưởng đoàn Triệu cẩn trọng nhìn tôi.

"Cô vừa nói, không thanh toán số tiền còn lại nữa?"

Tôi chỉ tay.

"Không phải không thanh toán, trưởng đoàn Triệu, ông tìm bố mẹ tôi, hoặc anh tôi, ai cũng được."

Tôi ngừng một chút, nở một nụ cười lạnh lùng.

"Dù sao tôi là người ngoài, đến ngồi vào bàn ăn còn không có tư cách, lấy đâu ra tư cách trả tiền chứ."

Lúc nãy ngồi ăn tiệc, trưởng đoàn Triệu nghe người làng tán gẫu một hồi, cũng đã đại khái nắm được tình hình nhà tôi.

Biết cả nhà đều là vô công rồi nghề, chỉ trông chờ vào tôi, ông lập tức lắc đầu như trống bỏi.

"Sao làm thế được, giám đốc Thẩm, tôi là do cô mời đến, tôi chỉ nhận cô thôi."

Trưởng đoàn Triệu nói, lấy từ túi ra bản hợp đồng.

"Cô xem, tên ký trên đó cũng là cô, tiền này tôi không thể đòi người khác được."

Tôi liếc qua một cách tùy tiện, gật đầu thờ ơ.

"Được, vậy thì khỏi hát nữa, tiền đặt cọc cũng không cần trả lại, ông cho dỡ sân khấu đi."

"Rõ rồi! Giám đốc Thẩm hào phóng!"

Nghe tin không phải làm việc, còn trắng tay nhận hơn mười vạn tiền đặt cọc.

Trưởng đoàn Triệu mắt sáng rỡ, lập tức vung tay, chỉ đạo người trong đoàn chạy ra sân phơi thóc thông báo.

"Anh em ơi, giám đốc Thẩm đã phán, sân khấu không dựng nữa, dỡ! Thu dọn đồ đạc rồi rút gọn gàng! Vừa khéo đi kịp suất diễn ở thôn Trương Gia."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lần Công Lược Thứ Hai Của Thánh Mẫu

Chương 15
Hệ thống bắt tôi đi cứu rỗi nam chính u ám. Đối phương là một anh chàng du học sinh đẹp trai vô cùng. Nhưng vì đôi chân tàn tật nên tính cách âm trầm, u uất, cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Mà tôi lại mắc bệnh thánh mẫu. Tôi chăm sóc anh ấy suốt ba năm, bao dung vô điều kiện. Thiếu điều dỗ dành anh ấy đến mức quay về trạng thái phôi thai. Nhưng đúng lúc tôi cầm hoa đi tỏ tình với anh ấy... Anh lại tiện tay ném bó hoa vào thùng rác, giọng đầy mỉa mai. “Đừng diễn nữa, tôi luôn nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống.” “Cậu thật sự nghĩ tôi thích cậu sao? Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và đám đào mỏ kia là… cậu miễn phí.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh ấy nở nụ cười lạnh lẽo. “Sao nào? Cậu được phép lừa tôi, còn tôi thì không được lừa à?” Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười thanh thản. “Không sao đâu. Nếu trong ba năm này, dù chỉ có một giây anh từng cảm thấy hạnh phúc, thì cuộc gặp gỡ của chúng ta cũng đã có ý nghĩa rồi.” “Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, tôi đổi sang công lược người khác là được. Chăm sóc bản thân nhé, tạm biệt.” Nói xong, tôi phớt lờ biểu cảm cứng đờ của anh ấy, trực tiếp rời khỏi thế giới đó. Nhưng khi tôi vừa tìm được đối tượng công lược mới. Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại độ hảo cảm của đối tượng công lược cũ dành cho cậu là 200… giá trị hắc hóa là… 3000?”
168
3 Huyết Hung Y Chương 12
9 Bì Thi Ca Hí Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm