"Nếu em dám không làm theo những gì đã thỏa thuận, anh sẽ nói với bố là em đã tính toán kỹ lưỡng để cư/ớp quyền! Em biết bố gh/ét nhất là mấy trò đấu đ/á nội bộ này mà!"
Tôi nhún vai đầy thờ ơ.
"Ở gần đứa trẻ to x/ác lâu quá nên anh cũng thoái hóa theo rồi à? Gặp vấn đề là chỉ biết về mách bố mẹ? Anh bao nhiêu tuổi rồi?"
Đúng lúc đó, cửa phòng họp bị đẩy ra.
Bố đứng ở cửa, gương mặt lạnh lùng.
Ánh mắt ông quét qua cả phòng, cuối cùng dừng lại trên người hai chúng tôi.
"Ta đã biết hết mọi chuyện rồi."
Anh trai tôi như vớ được cọc, vội vàng tiến lên:
"Bố! Bố đến đúng lúc lắm! Trầm Mặc nó..."
Một cái t/át giòn giã c/ắt ngang lời anh ta.
"Mặc Mặc thì sao?"
Bố giọng nghiêm nghị:
"Trong lúc con bận rộn chơi game cùng Tô Thiến Thiến, Mặc Mặc đã c/ứu vãn tổn thất tám mươi triệu của công ty đấy!"
"Con có biết Thịnh Thế đã ký hợp đồng chưa?"
"Mà điều kiện ký kết chính là, Mặc Mặc phải là người chịu trách nhiệm duy nhất của dự án!"
Ông quay sang các cổ đông, từng chữ dõng dạc tuyên bố:
"Với tư cách là cổ đông kiểm soát của công ty, ta đề nghị, Mặc Mặc sẽ tiếp quản vị trí Tổng giám đốc ngay lập tức."
Các cổ đông vốn đang đứng ngoài quan sát, nghe thấy bố ủng hộ tôi hết mình và Thịnh Thế đã ký hợp đồng, thái độ lập tức xoay chuyển.
Sau khi trao đổi ánh mắt, họ đồng loạt gật đầu đồng ý.
"Trầm Mặc, cô tính kế tôi?"
Anh trai tôi cuối cùng cũng phản ứng lại.
Tức đến mức toàn thân r/un r/ẩy.
"Tôi đâu có."
Tôi dang hai tay.
"Dự án đúng là bị Tô Thiến Thiến làm hỏng, tôi cũng phải dốc hết sức mới c/ứu vãn được mà."
Anh trai tôi hoàn toàn hoảng lo/ạn.
Anh ta lao đến trước mặt bố, giọng đầy tuyệt vọng:
"Bố! Bố không thể làm thế! Con là con trai bố mà! Trầm Mặc dù sao cũng là phụ nữ, Hàng Viễn sao có thể giao cho nó?"
"Phụ nữ thì sao?"
Bố nhìn anh ta, ánh mắt tràn đầy thất vọng.
"Sau chuyện này, mẹ con và ta đều cho rằng Mặc Mặc phù hợp để lãnh đạo Hàng Viễn hơn con."
"Vì vậy, hai chúng ta quyết định chuyển nhượng toàn bộ số cổ phần đứng tên mình cho Mặc Mặc."
"Sau này, con cứ ở nhà làm cậu ấm chơi game yêu đương cho khỏe đi."
Anh trai tôi đứng ngây người, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Đột nhiên, anh ta đẩy mạnh Tô Thiến Thiến ra:
"Đều tại nó! Tại con đàn bà ng/u ngốc này tự ý làm càn! Muốn ph/ạt thì ph/ạt nó, sao lại bãi miễn con!"
Tô Thiến Thiến bị đẩy ngã chao đảo, nhìn người đàn ông vừa mới bảo vệ mình đầy kinh ngạc.
Trong phòng họp, lập tức vang lên những tiếng cười nhạo không thể kiềm chế.
"Trầm Giác."
"Tô Thiến Thiến vào công ty là nhờ qu/an h/ệ của cậu, cũng chính cậu nhét nó vào dự án quan trọng này."
"Ở Hàng Viễn, ai cũng phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình."
"Lỗi nó phạm phải, nó không chạy thoát đâu."
"Còn cậu, bao che cho nó lâu như vậy, càng phải chịu trách nhiệm."
Tô Thiến Thiến đầy nước mắt, giãy giụa muốn bò lại gần anh trai tôi:
"Anh chồng ơi, sao anh có thể nói bé như thế... Bé làm tất cả những điều này đều là vì anh mà!"
"Cút ngay cho tao!"
Anh trai tôi đẩy cô ta ra, mắt trợn trừng gầm lên:
"Đều tại con ng/u ngốc như mày hại tao! Tao muốn ly hôn với mày!"
Tô Thiến Thiến bị đẩy ngã ngồi xuống đất, tủi thân bĩu môi:
"Bé đã cố gắng hết sức làm tốt nhất rồi... Anh không thể đối xử với bé như vậy, có phải anh không còn yêu bé nữa không?"
"C/âm miệng!"
Cơn gi/ận tích tụ của anh trai tôi bùng n/ổ, giơ tay t/át thẳng một cái.
"Bé bé bé cái gì, ngày nào cũng phiền ch*t đi được! Tao nghe mà phát buồn nôn!"
Tô Thiến Thiến bị cái t/át làm cho choáng váng.
Sau một lúc ngẩn người, cô ta phát ra tiếng khóc ăn vạ chói tai, lao vào cào cấu và đ/á thẳng vào chỗ hiểm của Trầm Giác.
"Trầm Giác, trước đây anh đâu có nói thế! Rõ ràng anh nói bé là đáng yêu nhất mà!"
"Anh đúng là đồ phế vật! Bản thân không giữ được công ty lại đi đổ lỗi cho tôi! Có giỏi thì anh đi cư/ớp lại gia sản đi!"
Hai người họ lao vào cấu x/é nhau.
Lời lẽ bẩn thỉu không ngớt, cảnh tượng vô cùng khó coi.
Tôi lặng lẽ lùi lại hai bước tránh xa cuộc chiến, rồi gọi bảo vệ.
Chẳng bao lâu sau, họ bị cưỡ/ng ch/ế lôi ra khỏi hiện trường.
Thế giới cuối cùng cũng thanh tịnh.
Sau đó, vở kịch ly hôn của anh trai tôi và Tô Thiến Thiến đã lên trang nhất báo chí địa phương.
Tô Thiến Thiến bị đuổi việc vì tội thiếu trách nhiệm nghiêm trọng.
Còn anh trai tôi bị bố cấm cửa không được bước chân vào Hàng Viễn nửa bước.
Không còn cặp đôi đi/ên kh/ùng này, dưới sự lãnh đạo của tôi, Hàng Viễn làm ăn phát đạt, tiền đồ tươi sáng.
Cuối cùng tôi cũng có thể nhìn thấy tương lai của gia đình mình rồi.
Sau này nữa, anh trai tôi không cam tâm, lại còn cấu kết với đối thủ để tiết lộ bí mật công ty.
Bố biết chuyện, tức quá nên tống cổ anh ta sang châu Phi đào mỏ.
Không có chục năm thì đừng hòng quay về.
Còn Tô Thiến Thiến, nghe nói cô ta cũng chuyển sang công ty đối thủ, làm tiểu tam "bé con" của đối thủ.
Đáng tiếc là vui chẳng được bao lâu, nhanh chóng bị vợ chính thất phát hiện.
Nghe nói cả đời này cô ta chỉ có thể nằm trên giường b/ệnh làm một "bé con" thực thụ thôi.
Đúng là trời sinh một cặp.
Đến cả việc đi phá hoại người khác cũng chọn đúng một công ty đối thủ.
Nhưng mấy chuyện vặt vãnh đó tôi đã chẳng còn thời gian để bận tâm.
Vì lịch trình của nữ tổng giám đốc, vốn dĩ đã kín mít từ lâu rồi.