Thế nhưng những lời chỉ trỏ của mọi người xung quanh khiến ông ta chẳng còn mặt mũi nào để cãi nhau với tôi. Tôi đi thẳng về nhà mình, chẳng buồn quan tâm họ kết thúc chuyện này ra sao, dù sao trong lòng tôi cũng đã hả gi/ận rồi. Nỗi uất ức này, tại sao tôi phải một mình chịu đựng?

Việc đính hôn của Trần Văn Vũ bị phá hỏng, nhà gái kiên quyết đòi hủy hôn. Trần Dữ quay về trút gi/ận lên tôi một trận lôi đình: "Giang Kiều Nguyệt, có phải bà không thấy nhà bác dâu khó khăn thì bà không vui đúng không?"

Tôi ngắt lời ông ta: "Dừng, ông đừng có nổi nóng với tôi, chuyện sính lễ này sẽ có người tính sổ với ông thôi."

Nực cười, tôi đâu có cần kết hôn, cũng không phải đi cưới vợ, tiền sính lễ đưa hay không thì liên quan gì đến tôi. Tôi gọi điện bảo Trần Nhất Minh về nhà. Hai bố con trừng mắt nhìn nhau, không ai nói câu nào.

"Bố, 180 ngàn tiền sính lễ của Trần Văn Vũ, thật sự là bố đưa sao?" Trần Nhất Minh lên tiếng trước.

Trần Dữ cứng cổ cãi bướng: "Thì sao nào? Anh cả mất sớm, Văn Vũ là cháu ruột của bố, nó kết hôn bố góp sức chút thì có gì là không nên?"

"Hơn nữa con vội cái gì? Đợi Văn Vũ cưới xong, bố nhất định sẽ nghĩ cách gom góp sính lễ cho con!"

"Bố gom bằng cách nào? Lương hưu bố tặng hết cho họ rồi!" Trần Nhất Minh tức đến mức giọng run lên, "Con cứ tưởng ít nhất bố còn giữ lại tiền tiết kiệm, ai ngờ bố đưa hết tiền cho họ rồi!"

"Anh ấy là cháu bố, nhưng con cũng là con ruột của bố mà! Bố thiên vị!"

Trần Dữ vẫn cứng đầu: "Thế thì biết làm sao, bố không giúp nó thì ai giúp nó?"

"Thế còn con thì sao! Hèn gì trước đây con nói muốn cưới Tiểu Mộng, bố lại nổi gi/ận, ép chúng con phải cưới sau Trần Văn Vũ! Hóa ra là vì lý do này!"

"Trần Văn Vũ cưới bố giúp, chẳng lẽ sau này nó sinh con, bố cũng phải nuôi luôn à?"

Tôi ngồi bên cạnh cắn hạt dưa, nhàn nhã tiếp lời: "Chứ còn sao nữa, dù sao cũng đều họ Trần, con sinh ra cũng họ Trần. Nhất Minh à, sau này con của Văn Vũ phải gọi con là chú đấy~".

"Giang Kiều Nguyệt, bà bớt châm ngòi ly gián ở đây đi!" Trần Dữ gầm lên với tôi.

"Ha, tôi châm ngòi gì chứ, chẳng lẽ tôi nói không đúng sự thật à?"

Trần Dữ còn muốn quát tôi, liền bị Trần Nhất Minh chặn lại bằng giọng lớn: "Bố, bố quá đáng lắm. Hôm nay con nói thẳng, hoặc là bố lấy lại tiền cho con cưới vợ, hoặc là sau này bố già đi thì tìm Trần Văn Vũ mà nương tựa, chúng ta c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ cha con!"

Ô kìa, chơi lớn thế cơ à, đúng là đá/nh vào ai người đó mới biết đ/au. Tôi dịch người sang ghế sofa, tiếp tục cắn hạt dưa. Đây là tranh chấp giữa những người họ Trần với nhau, tôi chỉ là người ngoài cuộc mà thôi.

Trần Nhất Minh và Trần Dữ cãi nhau một trận kịch liệt. Trần Dữ tự nh/ốt mình trong phòng không ăn không uống, tôi cũng chẳng thèm quản, cứ đi nhảy khiêu vũ quảng trường cùng mấy bà bạn, ăn uống vui vẻ.

Cho đến ngày hôm sau, Thẩm Hạ dẫn theo Trần Văn Vũ đến tận nhà. Thẩm Hạ nhìn thấy tôi liền đảo mắt, vẻ mặt đầy bất phục. Bà ta nói với Trần Dữ: "Giờ người nhà Tiểu Phương nói, trừ khi chúng ta m/ua một căn nhà, để tên Tiểu Phương, nếu không thì đừng hòng cưới xin gì cả."

"Giờ tiền đặt cọc nhà ít nhất cũng phải 200, 300 ngàn, ông biết đấy, chúng ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy!"

Thẩm Hạ vừa dứt lời, Trần Văn Vũ liền quỳ xuống trước mặt Trần Dữ.

"Chú, chú giúp con lần nữa đi, con thực sự rất yêu Tiểu Phương, con không thể sống thiếu cô ấy được!"

Trần Dữ rất khó xử: "Nhưng chú không còn tiền nữa, 180 ngàn trước đó đã là tất cả vốn liếng của chú rồi."

Thẩm Hạ nói giọng đầy nịnh nọt: "Tôi biết bao năm qua đã làm phiền ông không ít, đây là lần cuối cùng, chỉ cần ông giúp chúng tôi, chúng tôi sẽ không bao giờ đến làm phiền ông nữa!"

Q/uỷ mới tin! Tôi đảo mắt, tự mình đi pha trà uống.

Thẩm Hạ đ/á Trần Văn Vũ một cái, Trần Văn Vũ lập tức gào khóc.

"Chú, từ nhỏ con đã mất bố, trong lòng con, chú chính là bố đẻ của con!"

"Đợi con và Tiểu Phương kết hôn thuận lợi, trong tiệc cưới nhất định sẽ để chú ngồi vị trí chủ tọa!"

Trần Dữ có chút d/ao động, chột dạ nhìn tôi, rồi lại quay sang nói với Trần Văn Vũ: "Không phải chú không muốn giúp, mà chú thực sự không có nhiều tiền như vậy."

"Không m/ua nổi nhà cũng không sao, chỉ cần có chỗ kết hôn là được." Thẩm Hạ ngước mắt nhìn quanh nhà chúng tôi, nói: "Hay là, căn nhà này các người cho chúng tôi mượn dùng tạm đi."

"Chỉ cần Văn Vũ và Tiểu Phương kết hôn thuận lợi, chúng tôi lập tức trả lại các người."

"Ôi chao, thế này là định chiếm luôn cả nhà của chúng tôi à~".

Tôi nhàn nhạt lên tiếng, nhìn về phía Trần Dữ.

"Nhất Minh hai năm tới cũng phải kết hôn, ông đã đưa sính lễ cho cháu trai rồi, chẳng lẽ ngay cả căn nhà cũng định cho nốt à!"

Thấy tôi nhắc đến Trần Nhất Minh, quả nhiên sắc mặt Trần Dữ thay đổi. Con trai ông ta đã nói rồi, cứ tiếp tục như thế này, sau này nó sẽ không phụng dưỡng ông ta nữa.

"Kiều Nguyệt, chúng tôi chỉ mượn nhà các người dùng một chút thôi, đợi chúng nó cưới xong, lập tức trả lại cho các người!"

Thẩm Hạ hiếm khi có thái độ tốt với tôi như vậy, nhưng tôi lại không tiếp lời. Một là lấy nhà chúng tôi đi lừa nhà gái là đã m/ua, hai là rước voi về giày mả tổ, mời thần thì dễ tiễn thần mới khó. Dù kết quả thế nào, cũng không phải là thứ tôi muốn thấy.

Tôi trực tiếp gọi điện cho Trần Nhất Minh: "Con trai, bố con định đem nhà cho người ta đấy."

"Bố! Bố định làm gì thế!"

Nghe thấy giọng con trai, Trần Dữ lập tức hoảng lo/ạn, đẩy Thẩm Hạ và Trần Văn Vũ ra ngoài.

"Tôi thực sự hết cách rồi, tiền đã đưa cho các người, lương hưu cũng đưa cho các người rồi, còn căn nhà này thì tuyệt đối không được!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lần Công Lược Thứ Hai Của Thánh Mẫu

Chương 15
Hệ thống bắt tôi đi cứu rỗi nam chính u ám. Đối phương là một anh chàng du học sinh đẹp trai vô cùng. Nhưng vì đôi chân tàn tật nên tính cách âm trầm, u uất, cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Mà tôi lại mắc bệnh thánh mẫu. Tôi chăm sóc anh ấy suốt ba năm, bao dung vô điều kiện. Thiếu điều dỗ dành anh ấy đến mức quay về trạng thái phôi thai. Nhưng đúng lúc tôi cầm hoa đi tỏ tình với anh ấy... Anh lại tiện tay ném bó hoa vào thùng rác, giọng đầy mỉa mai. “Đừng diễn nữa, tôi luôn nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống.” “Cậu thật sự nghĩ tôi thích cậu sao? Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và đám đào mỏ kia là… cậu miễn phí.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh ấy nở nụ cười lạnh lẽo. “Sao nào? Cậu được phép lừa tôi, còn tôi thì không được lừa à?” Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười thanh thản. “Không sao đâu. Nếu trong ba năm này, dù chỉ có một giây anh từng cảm thấy hạnh phúc, thì cuộc gặp gỡ của chúng ta cũng đã có ý nghĩa rồi.” “Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, tôi đổi sang công lược người khác là được. Chăm sóc bản thân nhé, tạm biệt.” Nói xong, tôi phớt lờ biểu cảm cứng đờ của anh ấy, trực tiếp rời khỏi thế giới đó. Nhưng khi tôi vừa tìm được đối tượng công lược mới. Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại độ hảo cảm của đối tượng công lược cũ dành cho cậu là 200… giá trị hắc hóa là… 3000?”
168
2 Huyết Hung Y Chương 12
9 Bì Thi Ca Hí Chương 10
12 Tiếng Hươu Kêu Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm