Nhân viên nhà hàng phục vụ sai món, nhất quyết bắt tôi bù tiền chênh lệch. Tôi không chịu, thế là ông chủ nhà hàng sa thải cô nhân viên ngay tại chỗ.
Chồng tôi quát lớn: "Chỉ có năm trăm tệ thôi, cô nhất định phải làm người ta mất việc mới vừa lòng à, giờ thì cô vui chưa!"
Bố mẹ chồng càng thấy x/ấu mặt: "Sao cô lạnh lùng vậy chứ, con bé đi làm ki/ếm sống đã vất vả lắm rồi!"
Thấy cả nhà chồng đều bênh vực mình, cô nhân viên cũng nhất quyết cho rằng tôi b/ắt n/ạt quá đáng, tức gi/ận chạy vào bếp lấy d/ao ch/ém ch*t tôi.
Nhà chồng tôi cứ thế lạnh lùng đứng nhìn.
"Chà, đã bảo rồi, làm người nên biết khoan dung, chỉ vì năm trăm tệ mà bỏ mạng."
"Con dâu nhà tôi đúng là vô cảm, mang chủ nghĩa vị kỷ tinh vi, chịu thiệt một chút cũng không được, giờ cũng coi như nhận bài học rồi. Thực ra chúng tôi chẳng tiếc mấy đồng tiền lẻ này đâu."
Vụ việc này lên trang nhất tin tức địa phương.
Nhà hàng phải bồi thường.
Chồng tôi viết thư miễn giảm trách nhiệm cho cô nhân viên.
Mọi người đều khen nhà chồng tôi là người tốt.
Cô nhân viên chỉ ngồi tù một năm, ra tù liền mang ơn c/ứu mạng của chồng tôi mà kết hôn với anh ta.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở lại thời điểm tính tiền ở nhà hàng.
Quản lý nhà hàng nói: "Xin lỗi quý khách, nhân viên đã phục vụ sai hai món, phía bên này cần ông bù năm trăm tệ tiền chênh lệch."
Chồng tôi rất đỗi ngạc nhiên, rồi quay sang nhìn tôi.
Tôi cúi đầu nghịch điện thoại, giả vờ không nghe thấy.
Bố mẹ chồng cũng lấy làm lạ, sao lại có thể phục vụ sai tận hai món chứ.
Chồng tôi cầm hóa đơn đối chiếu: "Năm trăm..."
"Vâng thưa ông, hai món này khá đắt, quý khách đã dùng rồi, nên phần chênh lệch đành phải phiền ông bù. Tôi xin tặng ông một phiếu giảm giá 20 tệ, lần sau đến quán có thể sử dụng."
Chồng tôi gọi nhỏ: "Sở Ngôn, phải bù năm trăm tệ chênh lệch này..."
Tôi ngẩng đầu lên: "Ồ, bù thì bù, ăn rồi còn gì."
Mẹ chồng đứng bên cạnh nhìn tôi, nói khẽ: "Chúng tôi có biết là phục vụ sai đâu chứ."
Tôi đáp: "Chẳng phải là do bố mẹ gọi món sao, sao lại không biết là sai được. Thôi bỏ qua mấy đồng này đi, người ta làm ăn cũng vất vả."
Quản lý lập tức tặng tôi một chai coca: "Cô đúng là hào phóng! Tôi thay mặt nhân viên cảm ơn cô! Nếu quý khách không trả, hôm nay chúng tôi chỉ có thể trừ lương của cô ấy thôi!"
Chồng tôi chép miệng nhưng vẫn bù tiền chênh lệch.
Chỉ là liếc nhìn cô nhân viên phục vụ sai món với vẻ trách móc.
Trước khi bước ra cửa, tôi cũng nhìn cô nhân viên, cô gật đầu với tôi đầy biết ơn.
Về đến nhà, chồng tôi là Chu Thiêm vẫn còn cằn nhằn với bố mẹ: "Đáng năm trăm tệ đấy, là do họ phục vụ sai chứ có phải mình gọi sai đâu, sao lại mặt dày bắt mình trả tiền chứ!"
Nói đoạn, Chu Thiêm còn hỏi tôi: "Sở Ngôn, cô nói có đúng không?"
"Ăn rồi thì thôi, hơn nữa người ta đi làm cũng vất vả, nhà mình cũng chẳng thiếu năm trăm này, cần gì phải tính toán chi li làm gì."
Chu Thiêm nhìn tôi có phần ngẩn ngơ, há miệng ra nhưng rốt cuộc chẳng nói được câu nào.
Buổi tối, tôi thấy Chu Thiêm vì năm trăm tệ này mà trằn trọc không ngủ được.
Ngược lại, tôi lại ngủ một giấc ngon lành.
Tôi thấy Chu Thiêm và bố mẹ anh nói đúng, làm người thì quan trọng nhất là sự rộng lượng.
Từ khi tôi rộng lượng ra, khí huyết cũng lưu thông, ngay cả tuyến v* cũng thấy thông suốt, dễ chịu hẳn.
Cuối tuần, chúng tôi bay đến Vân Nam du lịch theo đúng kế hoạch ban đầu.
Khi đến khách sạn, họ thông báo do nhân viên thao tác nhầm, loại phòng chúng tôi đã đặt trước không còn trống, giờ cần bù thêm một vạn tệ tiền chênh lệch.
Việc này tôi đã có kinh nghiệm.
Không phải lần đầu tiên xảy ra.
Mùa du lịch cao điểm năm kia, khách sạn cũng giở trò tương tự.
Tôi đã kiên quyết đấu tranh đòi lẽ phải.
Chồng và bố mẹ chồng đứng bên cạnh khuyên nhủ: "Thôi bỏ qua đi, nhiều người đang nhìn kìa, cãi nhau x/ấu mặt lắm, người ta lại tưởng chúng ta không đủ tiền ở khách sạn thì khổ."
Cuối cùng chúng tôi không phải bù thêm đồng nào, còn được ở phòng nâng cấp.
Sau đó khách sạn còn tặng bữa sáng liên tục trong một tuần.
Chồng và bố mẹ chồng vui vẻ tận hưởng chuyến đi Vân Nam suốt một tuần.
Còn tôi, mỗi lần bước vào đều nghe thấy lễ tân xì xào: "Đúng là bà chằn, cãi nhau gh/ê thật, đến quản lý của chúng ta còn phải sợ."
"Chồng và bố mẹ chồng cô ta mới là người tốt, chẳng hề tính toán, còn định chủ động bù tiền chênh lệch nữa."
Họ tận hưởng những lời tâng bốc, thậm chí khi vào khách sạn còn cố tình tách riêng với tôi, chỉ sợ người khác biết chúng tôi đi cùng nhau.
Chu Thiêm còn trò chuyện với nhân viên: "Thực ra bù mấy đồng đó cũng chẳng sao, vợ tôi keo kiệt quá, đi chơi thì vui là chính, tiếc mấy đồng đó thì đi du lịch làm gì, nếu chúng tôi không bù tiền chênh lệch, chẳng phải các bạn bị trừ lương sao, ki/ếm tiền vất vả lắm!"
Bố mẹ chồng đứng bên cũng hùa theo: "Thật sự thấy con dâu nhà tôi mất mặt quá, vì năm ngàn tệ mà cãi nhau nửa đêm ở sảnh lâu thế, làm phiền khách khác nghỉ ngơi, chúng tôi ngại lắm, đừng nói năm ngàn, bù năm vạn cũng chẳng sao, nhà tôi không thiếu mấy đồng này đâu."
Nhân viên khách sạn nghe vậy càng cảm động, khen họ biết điều, còn tặng họ không ít quà nhỏ.
Vì thế họ nhất trí cho rằng dịch vụ của khách sạn này quả thực tuyệt vời.
Năm nay họ còn chỉ đích danh phải đặt khách sạn này.
Không ngờ lần thứ hai đến đây lại xảy ra tình huống bù tiền chênh lệch trớ trêu này.
Nghe đến khoản bù một vạn tệ chênh lệch.
Mắt Chu Thiêm tràn ngập vẻ khó tin, rồi theo phản xạ quay sang nhìn tôi.
Tôi giả vờ không nghe thấy.