Lòng tôi sớm đã nguội lạnh, và tôi cũng sớm biết anh ta sẽ như thế. Tôi lấy tờ báo cáo kiểm tra của mẹ chồng ra: "Sao tôi lại không quản? Người đưa mẹ đi kiểm tra là tôi, b/ệnh viện rõ ràng đã chẩn đoán là u/ng t/hư, chính anh là người bảo b/ệnh viện l/ừa đ/ảo, không cho mẹ chữa b/ệnh. Nếu các người không tin, cứ việc đến b/ệnh viện mà hỏi. Hơn nữa, tiền bạc đều nằm trong tay hai anh em các người, các người không muốn chữa b/ệnh thì trách ai?"

Em chồng còn muốn phản bác, lúc này những người trong thôn cũng đứng ra: "Ôi trời, Phó Gia Thành, cậu đúng là kẻ không có lương tâm. Lúc mẹ cậu lâm chung đã nói với chúng tôi hết rồi, chính là vì nghe theo lời cậu mà làm lỡ mất thời gian điều trị tốt nhất."

"Đúng đấy, trong thời gian mẹ cậu ốm, người trong thôn ai cũng đến thăm. Chỉ thấy chị dâu cậu chạy đôn chạy đáo hầu hạ, tuyệt nhiên không thấy cậu và anh trai đâu."

"Người ta ch*t rồi, không biết tự kiểm điểm bản thân thì thôi, lại còn đổ trách nhiệm lên đầu người khác, thật không ra làm sao cả."

"..."

Người trong thôn đều có mắt cả. Trong khoảng thời gian cuối cùng của mẹ chồng, tôi đã hết lòng mời mọi người đến nhà chơi. Sự thật thế nào, ai nhìn cũng rõ. Em chồng thấy mọi người thiên vị tôi, tức đến đỏ ngầu cả mắt, h/ận không thể gi*t ch*t tôi. Phó Thành Minh còn bước tới, giơ tay định t/át tôi một cái.

"Lương M/ộ, cô có biết "x/ấu chàng hổ ai" không? Cho dù Gia Thành có làm sai chuyện gì, thì nó cũng là em trai tôi. Chuyện trong nhà đóng cửa bảo nhau, tại sao cô cứ phải làm cho người ta biết hết cả? Cô quá đáng lắm rồi."

Tôi né tránh, không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta. Đây chính là cái gọi là "người thật thà", chỉ biết hiếu thảo m/ù quá/ng và b/ắt n/ạt người nhà. Kiếp trước, hai anh em này cũng như vậy. Sau khi chuyện xảy ra, liền thu mình lại, đẩy hết tội lỗi lên đầu phụ nữ. Cái gọi là "x/ấu chàng hổ ai" chính là việc họ gi*t hại tôi để trút gi/ận và mưu lợi. Nhưng tôi không vội, đối đầu trực diện chẳng có lợi lộc gì.

"Phó Thành Minh, anh bị đi/ên rồi à? M/ộ M/ộ là người vợ tốt như vậy, anh lại dám ra tay?" Một người phụ nữ thân thiết với tôi trong thôn đứng chắn trước mặt tôi nói. Sắc mặt Phó Thành Minh càng khó coi, thậm chí vì tức gi/ận mà đỏ bừng lên. Lúc này, trưởng thôn vội đứng ra nói: "Thôi, có chuyện gì thì đóng cửa bảo nhau, giờ lo ch/ôn cất người đã."

Cuối cùng, nhờ sự giúp đỡ của mọi người, tang lễ của mẹ chồng không bị trì hoãn. Sau khi tang lễ kết thúc, tôi thu dọn đồ đạc về nhà mẹ đẻ. Lúc này, Phó Thành Minh cũng đã mất việc, thấy tôi như vậy liền ngăn lại: "M/ộ M/ộ, ý em là sao?"

"Ý là sao?" Tôi lạnh lùng nhìn anh ta: "Anh không rõ à?"

"M/ộ M/ộ, lúc đó anh chỉ là nóng vội nên mới ra tay, nhưng cũng đâu có đá/nh trúng đâu?" Phó Thành Minh nói như thể đó là chuyện đương nhiên.

"Anh không phải nóng vội, mà là giống em trai anh, đều cho rằng cái ch*t của mẹ là do lỗi của em." Nếu không, anh ta rõ ràng biết sự thật, nhưng khi em chồng làm khó tôi, anh ta cũng không hề nói giúp một lời.

"Anh..." Phó Thành Minh nghẹn lời, không nói được câu nào để phản bác. Cái t/át đó không đá/nh vào mặt, mà đá/nh vào lòng tôi. Tôi không cho anh ta thêm cơ hội nào nữa, đẩy anh ta ra: "Cái ch*t của mẹ là trách nhiệm của ai, anh biết rõ hơn bất cứ ai. Phó Thành Minh, em trai anh ích kỷ hại ch*t mẹ, còn bản thân anh thì không có chủ kiến, anh không được phép đổ lỗi lên đầu tôi."

Nói xong, tôi không ngoảnh đầu lại, xách hành lý, dắt con về nhà mẹ đẻ. Trong thời gian đó, Phó Thành Minh có đến tìm tôi vài lần, nhưng đều bị tôi ngó lơ. Mẹ tôi còn khuyên: "Thành Minh chỉ là nhất thời hồ đồ, con làm ầm ĩ cái gì? Nghe lời mẹ, con cái đều đã lớn, theo nó về nhà mà sống yên ổn."

Tôi vẫn không đồng ý, cho đến khi nghe người trong thôn kể về chuyện riêng của em chồng: "M/ộ M/ộ, em chồng cô bị lừa rồi, cô có biết không?"

Tôi thừa biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn tỏ vẻ ngạc nhiên: "Thím ba, thời gian này con ở nhà mẹ đẻ, không về nên không rõ, rốt cuộc là chuyện gì ạ?"

"Hừ, còn chuyện gì nữa, chẳng phải em chồng cô quen một cô gái trên thị trấn sao. Người ta nhận sính lễ rồi, nhưng lại lật lọng không chịu cưới, hơn nữa còn không thừa nhận chuyện sính lễ."

"Ồ, vậy sau đó thì sao ạ?" Tôi hỏi tiếp.

"Em chồng cô báo cảnh sát mới biết nhà đó là l/ừa đ/ảo chuyên nghiệp. Con nhỏ đó dựa vào chút nhan sắc, cùng lúc cặp kè với rất nhiều đàn ông. Nhưng khổ nỗi lúc đưa sính lễ lại không có bằng chứng, cũng chẳng có người làm chứng. Hơn nữa bọn họ đã tiêu sạch tiền lừa được rồi, nên không đòi lại được. Cảnh sát cũng chịu thua, chỉ có thể nh/ốt người. Em chồng cô giờ thành trò cười cho cả vùng này rồi. Đúng là ếch ngồi đáy giếng, không biết mình nặng bao nhiêu cân mà cứ tỏ vẻ kiêu ngạo đòi lấy gái thành phố. Giờ bị lừa, đúng là đáng đời. Mẹ đẻ ốm đ/au thì xót tiền không dám chữa, nghe nói mẹ chồng cô sắp ch*t đến nơi, thế mà nó vẫn cùng con nhỏ đó ăn sung mặc sướng ở trên thành phố."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 Ôn Cố Chương 13
7 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
11 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm