Bà ta lại chỉ vào những người xung quanh mà ch/ửi bới không kiêng nể: “Đám khốn nạn các người, khói lớn như thế mà không biết vào c/ứu người trước đi à? Chỉ biết đứng vây quanh xem náo nhiệt.”

“Ban quản lý làm cái gì vậy, ch/áy đến mức này rồi mới lững thững chạy tới, tới nơi lại nói năng lòng vòng. Đám người các người là lũ hại người hại của, xuống địa ngục tất cả phải xuống vạc dầu cho tao.”

“Các người thấy ch*t không c/ứu, lương tâm chó ăn rồi, ch*t đi tất cả phải xuống mười tám tầng địa ngục, không được siêu sinh.”

Chàng trai bị bà ta ch/ửi đến mức phải lùi lại lúc nãy liền lên tiếng:

“Bà già kia, người cũng là bà, q/uỷ cũng là bà, chẳng phải chính bà là người ngăn cản mọi người c/ứu hộ sao? Ở đây chắc chắn có người quay video rồi, bà có muốn xem lại không? Sao thế, giờ biết người gặp nạn là con trai bà nên lại giở thói chanh chua, trách mọi người c/ứu chậm? Tôi thấy mặt bà còn dày hơn tường thành đấy, m/ắng bà là “đồ không biết x/ấu hổ” vẫn còn là nhẹ nhàng đấy!”

“Đúng rồi, bà là mẹ chủ nhà, sao bà lại không biết con trai mình m/ua nhà ở khu này? Nếu biết từ sớm thì người giục mọi người xông vào đầu tiên chính là bà rồi.”

Mẹ tôi vốn dĩ đang đ/au đớn tột cùng, nghe những lời này càng thêm tức gi/ận, định xông lên đối đầu với chàng trai kia thì nhân viên y tế quát lớn: “Đủ rồi, giờ là lúc nào rồi mà còn đứng đây lải nhải, không phân biệt được nặng nhẹ à? Bà có phải người giám hộ của nam thanh niên này không? Nếu phải thì lên xe đi cùng.”

Mẹ tôi gật đầu lia lịa, trừng mắt nhìn chàng trai kia một cái, rồi vội vàng leo lên xe c/ứu thương, miệng lẩm bẩm: “Đại Bảo, không sao đâu, không sao đâu, đến b/ệnh viện gặp bác sĩ là ổn hết thôi. Về nhà mẹ lấy nước bưởi tẩy uế cho con, rồi đi thắp hương bái Phật, chắc chắn sẽ phù hộ cho con sau này bình an vô sự, phát tài lớn.”

Đám ch/áy đã được dập tắt, mẹ tôi cũng rời đi cùng xe c/ứu thương, người vây xem tản dần. Tôi quay đầu trở về công ty làm đơn xin đi làm ở chi nhánh ngoại tỉnh.

Kiếp trước, công ty chuẩn bị thành lập chi nhánh ở tỉnh khác, kêu gọi mọi người tích cực đăng ký. Muốn đứng vững ở một thành phố cách xa cả ngàn dặm thì chắc chắn nhiệm vụ sẽ nặng nề, khó khăn nhiều, nhưng lợi ích cũng rất rõ ràng.

Lãnh đạo lúc đó còn hỏi tôi có ý định không, nếu có thì có thể để dành cho tôi một vị trí.

Nhưng lúc đó n/ão tôi như bị lừa đ/á, vậy mà lại vì bọn họ mà do dự không quyết, kết quả là chưa kịp trả lời thì đã ch*t trong b/ệnh viện.

Vừa đến công ty, điện thoại của mẹ tôi gọi đến. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng khóc lóc kèm theo sự khàn đặc và hoảng lo/ạn:

“Tống Kha, Đại Bảo và Lệ Lệ đang cấp c/ứu ở b/ệnh viện, con chuyển hết tiền trong tay cho mẹ, bằng mọi giá phải c/ứu em trai con.”

Sự sốt sắng của mẹ tôi lúc này hoàn toàn đối lập với thái độ bình thản kiếp trước.

Lúc đó b/ệnh viện còn chưa tuyên bố từ bỏ, mẹ tôi đã tự mình nhảy ra chọn cách từ bỏ.

Trong lòng tôi bình lặng không chút gợn sóng: “Mẹ, chuyện gì vậy, sao Đại Bảo và Lệ Lệ lại cấp c/ứu ở b/ệnh viện? Chẳng phải hai người họ đi nhà bạn rồi sao?”

“Với lại con làm gì có tiền, số tiền tiết kiệm trước đó chẳng phải bị mẹ lấy đi m/ua nhà tân hôn cho Tống Đại Bảo rồi sao?”

“Con đừng hỏi nhiều nữa, mau nghĩ cách đi, ở đây đang cần tiền gấp.”

“Đại Bảo và Lệ Lệ chẳng phải có căn nhà đó sao? Thế chấp cho ngân hàng, v/ay năm trăm nghìn là không thành vấn đề.”

Tình hình kinh tế trong nhà tôi nắm rõ như lòng bàn tay.

Tống Đại Bảo và Trần Lệ Lệ không đi làm, hai người hoàn toàn sống nhờ vào chút tiền lương hưu của mẹ tôi. Căn nhà tân hôn của hai người cũng là nhờ mẹ tôi khóc lóc, ăn vạ lấy từ tôi hai mươi vạn cộng thêm tiền riêng của bà ấy mới đủ trả tiền cọc. Bây giờ trong nhà không còn lấy một xu dư thừa.

Giọng mẹ tôi khựng lại, đột ngột trở nên chói tai:

“Mẹ biết ngay là con vẫn tơ tưởng đến căn nhà của Đại Bảo. Nó là em trai ruột của con, con m/ua nhà cho nó là lẽ đương nhiên. Con đi hỏi xem, nhà nào mà chị gái lại không m/ua nhà cho em trai chứ! Sao đến lượt con lại lắm chuyện thế!”

“Con không có tiền, không có thì đi tìm lãnh đạo, tìm đồng nghiệp, tìm bạn bè mà v/ay! Đi v/ay lãi, đi cư/ớp, đi b/án đi! Đại Bảo đang nằm trong b/ệnh viện, cần tiền gấp, con phải tà/n nh/ẫn thế nào mới có thể nói ra những lời lạnh lùng như vậy? Nó gặp chuyện, con vốn dĩ đã có trách nhiệm, không lo nghĩ cách c/ứu người mà cứ ở đó tính toán thiệt hơn.”

“Mẹ nuôi con bao nhiêu năm nay, ki/ếm được tiền không nghĩ đến báo đáp, chỉ biết nghĩ cho bản thân. Đồ sói mắt trắng, biết thế lúc sinh ra mẹ đã dìm ch*t con trong thùng nước tiểu cho xong!”

“Mẹ nói cho con biết, một tiếng nữa mà không thấy hai mươi vạn, sau này đừng gọi mẹ là mẹ nữa.”

Ngay cả khi đã trải qua kiếp trước, những lời của bà ta vẫn khiến tôi nghẹn ứ.

Như thể bị nước đ/á dội khắp người, lạnh thấu xươ/ng.

Những năm qua, không dưới một lần bà ta nói với tôi những lời tà/n nh/ẫn như vậy.

Tống Đại Bảo yêu đương, kết hôn, m/ua nhà, mỗi lần cần tiền, mẹ tôi đều như thế.

“Sói mắt trắng”, “đồ ích kỷ”, “đừng gọi mẹ” đều là những cái t/át bà ta dành cho tôi.

Sau khi tiền đã tới tay, mẹ tôi lại cho tôi một viên kẹo ngọt: “Tốt nhất”, “Giỏi nhất”, “Chỉ có con là thương mẹ nhất”, “Chiếc áo bông nhỏ của mẹ”, “Lần cuối cùng”.

Bà ta chưa bao giờ quan tâm liệu tôi có thất vọng, có đ/au lòng, hay có nhìn thấu bản chất thao túng tâm lý (PUA) của bà ta hay không.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lần Công Lược Thứ Hai Của Thánh Mẫu

Chương 15
Hệ thống bắt tôi đi cứu rỗi nam chính u ám. Đối phương là một anh chàng du học sinh đẹp trai vô cùng. Nhưng vì đôi chân tàn tật nên tính cách âm trầm, u uất, cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Mà tôi lại mắc bệnh thánh mẫu. Tôi chăm sóc anh ấy suốt ba năm, bao dung vô điều kiện. Thiếu điều dỗ dành anh ấy đến mức quay về trạng thái phôi thai. Nhưng đúng lúc tôi cầm hoa đi tỏ tình với anh ấy... Anh lại tiện tay ném bó hoa vào thùng rác, giọng đầy mỉa mai. “Đừng diễn nữa, tôi luôn nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống.” “Cậu thật sự nghĩ tôi thích cậu sao? Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và đám đào mỏ kia là… cậu miễn phí.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh ấy nở nụ cười lạnh lẽo. “Sao nào? Cậu được phép lừa tôi, còn tôi thì không được lừa à?” Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười thanh thản. “Không sao đâu. Nếu trong ba năm này, dù chỉ có một giây anh từng cảm thấy hạnh phúc, thì cuộc gặp gỡ của chúng ta cũng đã có ý nghĩa rồi.” “Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, tôi đổi sang công lược người khác là được. Chăm sóc bản thân nhé, tạm biệt.” Nói xong, tôi phớt lờ biểu cảm cứng đờ của anh ấy, trực tiếp rời khỏi thế giới đó. Nhưng khi tôi vừa tìm được đối tượng công lược mới. Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại độ hảo cảm của đối tượng công lược cũ dành cho cậu là 200… giá trị hắc hóa là… 3000?”
168
3 Huyết Hung Y Chương 12
9 Bì Thi Ca Hí Chương 10
12 Tiếng Hươu Kêu Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm