Khi rời đi, mẹ tôi còn trừng mắt nhìn tôi đầy á/c ý, buông lời đe dọa: “Mày cứ đợi đấy.”

Nhưng mẹ ơi, con sắp phải đi xa rồi, không đợi được nữa đâu.

Mẹ tôi lại giở chiêu cũ, nhờ người khác giúp đỡ để livestream tố cáo tôi. Hai ngày đầu mọi chuyện vẫn xuôi chèo mát mái, nhờ vào việc b/án thảm mà lượng người theo dõi tăng vọt, tiền donate thu về đếm không xuể.

Nhưng internet là nơi không thể giấu được quá khứ. Những việc làm trước đây của bà dần bị cư dân mạng khui ra trong phần bình luận. Càng tranh cãi, lượng truy cập không những không giảm mà còn tăng mạnh.

Dần dần, lý lịch của mẹ tôi bị cư dân mạng tài ba lật tẩy hoàn toàn. Sự thật về việc bà và Tống Đại Bảo bám lấy tôi để hút m/áu đã bị phơi bày trước bàn dân thiên hạ. Khi họ bị làn sóng dư luận phản phệ và tấn công mạng, tôi đã rời khỏi thành phố này từ lâu.

Sau này khi nghe tin về họ, cũng chỉ là qua lời kể của những người quen chung.

Mẹ tôi livestream chẳng ki/ếm được bao nhiêu tiền, trái lại còn bị làm cho nhà cửa rối ren. Sau sự việc, bà mới biết căn nhà bị ch/áy là do Tống Đại Bảo và Trần Lệ Lệ lén lút m/ua sau lưng bà, khoản tiền cọc cũng là đi v/ay mượ khắp nơi với lời hứa hẹn cuối năm tôi sẽ trả. Mẹ tôi tức đến mức suýt thì tăng xông.

Cái bà tức không phải chuyện “cuối năm tôi sẽ trả”, mà là việc họ dám giấu bà để m/ua nhà.

Nhưng Tống Đại Bảo và Trần Lệ Lệ vẫn đang nằm viện chờ tiền, bà đành nén gi/ận tiếp tục xoay xở. Vừa định liên hệ môi giới b/án căn nhà bị ch/áy thì bố mẹ đẻ của Trần Lệ Lệ đã kéo đến tận cửa.

Mẹ Trần Lệ Lệ lôi ra một tờ giấy tặng cho, trên đó viết rành rành: Để báo đáp công ơn nuôi dưỡng, đặc biệt tặng lại một căn nhà để bố mẹ dưỡng già.

Trần Lệ Lệ có một người anh trai, chỉ ăn không ngồi rồi, hơn ba mươi tuổi vẫn đ/ộc thân. Căn nhà này chính là do bố mẹ cô ta lấy danh nghĩa dưỡng già để đòi, chuẩn bị làm nhà tân hôn cho anh trai cô ta.

Tống Đại Bảo đúng là loại đội vợ lên đầu, tiền sính lễ không nói, còn hớn hở m/ua nhà tân hôn cho anh vợ. Cũng phải thôi, dù sao cuối cùng cũng có tôi lo liệu, hắn vừa không phải bỏ tiền thật, lại vừa lấy lòng được vợ và nhà vợ, tại sao không làm? Chỉ có mẹ tôi là không vui, nhưng không sao, không nói cho bà biết là được.

Mẹ Trần Lệ Lệ còn gào thét, nếu mẹ tôi dám đụng vào căn nhà đó, bà ta nhất định sẽ tống cổ mẹ tôi vào tù. Bà ta còn tuyên bố, con gái cưng của bà ta gả đi chưa đầy một năm đã sống ch*t khó lường, mẹ tôi phải bồi thường một triệu tệ tiền tổn thất tinh thần, không đưa thì ra tòa.

Mẹ tôi tại chỗ tức uất nghẹn, không thở nổi, suýt chút nữa thì ngất lịm.

Nhưng bà không dám, đứa con trai cưng của bà vẫn đang nằm viện chờ tiền.

Không còn cách nào khác, mẹ tôi đành b/án căn nhà cũ bà đang ở. Số tiền b/án nhà bị bố mẹ Trần Lệ Lệ lấy đi ba mươi vạn, số còn lại đều nộp hết vào tài khoản b/ệnh viện.

Còn tại sao bà không b/án căn nhà tân hôn của Tống Đại Bảo ư? Chắc là vì không nỡ để con trai sau khi khỏi b/ệnh không có nhà để ở, lại có người đến làm lo/ạn.

Dù mẹ tôi đã cố gắng hết sức, Tống Đại Bảo vẫn không qua khỏi. Trong một đêm mưa, trái tim của cả hai đã ngừng đ/ập.

Cơ quan chức năng điều tra cho biết, nguyên nhân ch/áy là do căn nhà lắp toàn tường kính. Lúc đó là buổi trưa, nhà vừa sửa xong, trong phòng còn sót lại vật liệu dễ ch/áy. Tống Đại Bảo và Trần Lệ Lệ lại đóng kín cửa các phòng, ánh nắng hội tụ qua kính chiếu vào vật liệu dễ ch/áy gây ra hỏa hoạn. Đám ch/áy lan nhanh, c/ứu hộ không kịp thời, lại không có chỗ trốn, cuối cùng cả hai hít phải lượng lớn khí carbon monoxide và bụi khói dẫn đến suy hô hấp.

Mẹ tôi đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Trần Lệ Lệ. Nếu không phải Trần Lệ Lệ bắt Tống Đại Bảo lén m/ua nhà cho anh trai, thì họ đã không đến khu chung cư đó, và hỏa hoạn đã không xảy ra.

Khi bố mẹ Trần Lệ Lệ lại đến cửa đòi mẹ tôi thực hiện khoản bồi thường tổn thất tinh thần, mẹ tôi đã bỏ th/uốc ngủ vào nước của họ, rồi khóa trái cửa, mở ga, cả ba cùng ch*t.

Cảnh sát thông báo cho tôi đến làm thủ tục. Sau khi nhận hũ tro cốt, tôi tiện tay rải ở một nơi nào đó, dù sao kiếp trước, tôi cũng bị đối xử như vậy.

Ban đầu tôi cứ ngỡ sau khi tái sinh phải làm gì đó mới khiến họ phải trả giá, không ngờ chỉ cần tôi c/ắt đ/ứt sự cung phụng, dù chẳng làm gì, họ cũng phải nếm trải quả đắng.

Trên chuyến bay trở về, tôi nhìn bầu trời xanh biếc ngoài cửa sổ, cuộc đời mới của tôi thực sự bắt đầu rồi.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lần Công Lược Thứ Hai Của Thánh Mẫu

Chương 15
Hệ thống bắt tôi đi cứu rỗi nam chính u ám. Đối phương là một anh chàng du học sinh đẹp trai vô cùng. Nhưng vì đôi chân tàn tật nên tính cách âm trầm, u uất, cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Mà tôi lại mắc bệnh thánh mẫu. Tôi chăm sóc anh ấy suốt ba năm, bao dung vô điều kiện. Thiếu điều dỗ dành anh ấy đến mức quay về trạng thái phôi thai. Nhưng đúng lúc tôi cầm hoa đi tỏ tình với anh ấy... Anh lại tiện tay ném bó hoa vào thùng rác, giọng đầy mỉa mai. “Đừng diễn nữa, tôi luôn nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống.” “Cậu thật sự nghĩ tôi thích cậu sao? Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và đám đào mỏ kia là… cậu miễn phí.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh ấy nở nụ cười lạnh lẽo. “Sao nào? Cậu được phép lừa tôi, còn tôi thì không được lừa à?” Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười thanh thản. “Không sao đâu. Nếu trong ba năm này, dù chỉ có một giây anh từng cảm thấy hạnh phúc, thì cuộc gặp gỡ của chúng ta cũng đã có ý nghĩa rồi.” “Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, tôi đổi sang công lược người khác là được. Chăm sóc bản thân nhé, tạm biệt.” Nói xong, tôi phớt lờ biểu cảm cứng đờ của anh ấy, trực tiếp rời khỏi thế giới đó. Nhưng khi tôi vừa tìm được đối tượng công lược mới. Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại độ hảo cảm của đối tượng công lược cũ dành cho cậu là 200… giá trị hắc hóa là… 3000?”
168
3 Huyết Hung Y Chương 12
9 Bì Thi Ca Hí Chương 10
12 Tiếng Hươu Kêu Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm