“Người mẹ nào trên đời mà chẳng thương con, Lý Vãn Tình chắc chắn là bị ép mới phải bỏ đi.”

Sự bao dung mà cư dân mạng dành cho Tống Kha và Thẩm Mộng Thiến vượt xa ngoài sức tưởng tượng của tôi, thật sự khiến người ta lạnh lòng.

“Đứa bé lớn lên ngay dưới mắt bàn dân thiên hạ, tốt hay x/ấu sao chúng ta không biết được.”

“Đừng chừng là gian phu của Lý Vãn Tình giả dạng người qua đường đấy, tôi không biết bố Tống và dì Thẩm tốt x/ấu ra sao, nhưng họ tuyệt đối là chân thành với bé con, không nghi ngờ gì nữa.”

“Bố Tống và dì Thẩm đúng là nổi tiếng thật, đến cả anti-fan chuyên nghiệp cũng có rồi.”

Sự việc truyền tới tai Tống Kha và Thẩm Mộng Thiến, họ chỉ coi đó là trò cười, hoàn toàn không để tâm.

Tôi nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không thể nhịn thêm được nữa, liền gọi điện cho Tống Kha.

“Anh rốt cuộc muốn làm gì? Con gái là của ai, anh thực sự không rõ sao?”

“Cuối cùng cũng không nhịn được rồi à? Mới đến đâu chứ?”

“Sớm làm gì không làm, giờ mới biết sốt sắng.” Tống Kha thờ ơ nói.

Người chồng chung chăn gối bao năm đương nhiên biết tôi khao khát đứa trẻ thế nào, h/ận không thể dâng hiến những gì tốt đẹp nhất trên đời cho con bé. Tống Kha là cố ý!

“Chúng ta ly hôn đi, có điều kiện gì anh cứ đưa ra.” Tôi đ/è nén cảm xúc, bình thản nói.

Tống Kha ở đầu dây bên kia cười đi/ên cuồ/ng trước sự cúi đầu chịu thua của tôi.

“Được thôi, cô chỉ cần công khai thừa nhận mình đã làm chuyện có lỗi với tôi, và ra đi tay trắng, chúng ta sẽ ly hôn.”

Xem ra bọn họ dạo này đúng là ki/ếm chác được kha khá, đến mức từ bỏ cả ý định ra nước ngoài.

“Nằm mơ đi, có bản lĩnh thì anh cứ ng/ược đ/ãi con bé đến ch*t xem lúc đó kẻ nào mới là người xui xẻo! Tống Kha, anh thực sự nghĩ chuyện giữa anh và Thẩm Mộng Thiến làm kín kẽ không tì vết sao?”

Đã x/é rá/ch mặt nhau rồi, tôi cũng chẳng còn gì để nói.

Tống Kha và Thẩm Mộng Thiến chẳng qua là cậy tôi không có bằng chứng nên mới vô pháp vô thiên như vậy.

Nhân lúc độ nóng này, trực tiếp đ/á văng tôi ra, rồi hai kẻ đó đường hoàng đến với nhau. Dù sao bọn họ ki/ếm đủ nhiều, hoàn toàn có thể thuê bảo mẫu chăm con, cũng chẳng cần tôi phải lo việc đó nữa.

“Trên mạng nói tôi ng/ược đ/ãi con cái chính là cô đúng không? Không có bằng chứng thì cô làm được gì tôi?” Tống Kha ngông cuồ/ng thách thức.

Lời hay khó khuyên kẻ muốn ch*t.

Tôi đăng nhập tài khoản, bắt đầu phản hồi trực diện những lời đồn trên mạng.

“Chào mọi người, tôi là Lý Vãn Tình, Tống Kha là chồng tôi, Thẩm Mộng Thiến là bạn thân của tôi.”

“Đã có lúc tôi luôn nghĩ như vậy, cho đến khi vừa sinh con xong, bị bọn họ ép phải nuôi con cho người khác. Đúng vậy, đó là con của Thẩm Mộng Thiến khi làm người thứ ba. Cô ta sợ bị lộ, nên muốn tôi đứng tên là sinh đôi để nuôi lớn, thậm chí không tiếc bỏ rơi đứa trẻ rồi giả vờ ra nước ngoài.”

“Tống Kha còn đe dọa rằng, nếu không đồng ý thì hắn sẽ ly hôn với tôi. Lúc đó tôi đã biết Tống Kha và Thẩm Mộng Thiến có vấn đề, nhưng tôi không có bằng chứng…”

“Người nói tôi bỏ con không quản, đứa trẻ là giao cho bố nó, không phải người ngoài, ai quy định chỉ có mẹ mới được chăm con?”

Trước hàng loạt lời giải thích của tôi, có người nghi ngờ, cũng có người tin tưởng.

“Chưa bàn đến chuyện Lý Vãn Tình bỏ con đúng hay sai, nhưng bạn thân với chồng lén lút qua lại, còn bị gán ghép thành cặp đôi, ai gặp phải mà chẳng thấy gh/ê t/ởm, đợt này tôi ủng hộ Lý Vãn Tình.”

“Đúng vậy, con mình thì không ngó ngàng, tự dưng phải nuôi thêm đứa trẻ không biết từ đâu ra, cô ấy không đồng ý cũng là hợp tình hợp lý.”

“Bị hai người thân cận nhất ép đến mức phải bỏ đi… chậc, không nói điêu, đúng là thảm thật.”

“Trước đây tôi đã nói sao hai người này thân nhau thế, người đi cùng Thẩm Mộng Thiến lúc mang th/ai hình như là Tống Kha, chẳng lẽ là…?”

Cư dân mạng vốn dĩ chủ yếu là hóng hớt, có bao nhiêu chân thành với Tống Kha và Thẩm Mộng Thiến đâu.

Nhìn thấy những lời đồn thổi truyền tai nhau ngày càng x/ác thực, Tống Kha bắt đầu hoảng lo/ạn.

“Hồ ngôn lo/ạn ngữ! Mọi người đừng tin lời nói dối của Lý Vãn Tình, cô ta căn bản không có bằng chứng! Cô ta chỉ là thấy chúng tôi ki/ếm được tiền nên đỏ mắt, muốn chia phần thôi.”

“Anh lúc đầu còn nói mình không lợi dụng mạng xã hội để ki/ếm tiền cơ mà? Kẻ nói dối là anh mới đúng!” Tôi lặng lẽ đáp trả.

Tôi không có bằng chứng, nhưng không có nghĩa là người khác không có.

Chính việc tôi bị cư dân mạng chụp được khi đi du lịch trước đó đã cho tôi cảm hứng.

Cư dân mạng tốc độ rất nhanh, họ đào bới Tống Kha và Thẩm Mộng Thiến sạch sành sanh, cảnh hai người tay trong tay ra vào khu chung cư, thân thiết đi khám th/ai…

Điều khiến tôi ngạc nhiên là lần đầu tiên họ đi nhà nghỉ với nhau là chưa đầy một tháng sau khi tôi giới thiệu họ quen biết.

Tôi ở bên Tống Kha bao lâu, thì hắn dây dưa với Thẩm Mộng Thiến bấy lâu…

Gh/ê t/ởm đến mức cơm tối hôm qua tôi cũng muốn nôn ra hết.

Chi tiết bị đào ra ngày càng nhiều, Tống Kha và Thẩm Mộng Thiến trở thành những con chuột cống bị người người xua đuổi trên mạng. Đồng thời, tôi tung ra một đoạn video.

Ngày chuyển đồ rời khỏi nhà, tôi tiện tay lắp một chiếc camera.

Nó đã vạch trần cách Tống Kha ng/ược đ/ãi con gái như thế nào, hành vi của hắn không xứng làm người cha.

Tống Kha và Thẩm Mộng Thiến không thể giả vờ được nữa, tài khoản từng huy hoàng một thời bị khóa vĩnh viễn, các khoản bồi thường hợp đồng cũng đủ để bọn họ tán gia bại sản.

Thủ tục ly hôn diễn ra rất suôn sẻ, tôi giành được quyền nuôi con gái, và có thể không cho phép Tống Kha thăm nom, tránh được rất nhiều phiền phức.

Tôi đưa con gái đến nơi khác định cư, hoàn toàn chia tay với cơn á/c mộng kiếp trước.

Để chăm sóc con gái Tử C/âm tốt hơn, trước khi con bé đi học, tôi đều chọn làm việc trực tuyến.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lần Công Lược Thứ Hai Của Thánh Mẫu

Chương 15
Hệ thống bắt tôi đi cứu rỗi nam chính u ám. Đối phương là một anh chàng du học sinh đẹp trai vô cùng. Nhưng vì đôi chân tàn tật nên tính cách âm trầm, u uất, cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Mà tôi lại mắc bệnh thánh mẫu. Tôi chăm sóc anh ấy suốt ba năm, bao dung vô điều kiện. Thiếu điều dỗ dành anh ấy đến mức quay về trạng thái phôi thai. Nhưng đúng lúc tôi cầm hoa đi tỏ tình với anh ấy... Anh lại tiện tay ném bó hoa vào thùng rác, giọng đầy mỉa mai. “Đừng diễn nữa, tôi luôn nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống.” “Cậu thật sự nghĩ tôi thích cậu sao? Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và đám đào mỏ kia là… cậu miễn phí.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh ấy nở nụ cười lạnh lẽo. “Sao nào? Cậu được phép lừa tôi, còn tôi thì không được lừa à?” Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười thanh thản. “Không sao đâu. Nếu trong ba năm này, dù chỉ có một giây anh từng cảm thấy hạnh phúc, thì cuộc gặp gỡ của chúng ta cũng đã có ý nghĩa rồi.” “Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, tôi đổi sang công lược người khác là được. Chăm sóc bản thân nhé, tạm biệt.” Nói xong, tôi phớt lờ biểu cảm cứng đờ của anh ấy, trực tiếp rời khỏi thế giới đó. Nhưng khi tôi vừa tìm được đối tượng công lược mới. Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại độ hảo cảm của đối tượng công lược cũ dành cho cậu là 200… giá trị hắc hóa là… 3000?”
168
3 Huyết Hung Y Chương 12
9 Bì Thi Ca Hí Chương 10
12 Tiếng Hươu Kêu Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm