Bà ta nắm ch/ặt lấy một lọ th/uốc trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực. "Ông Nghê, tôi đến đón Hạ Hạ." Giọng bà ta nhẹ bẫng và khàn đặc, giống như một người b/ệnh lâu ngày cố gượng dậy khỏi giường, vô cùng yếu ớt. "Con bé ở chỗ ông lâu quá rồi, đã đến lúc phải về nhà."

Bố tôi chắn ở cửa, giọng bình thản: "Hạ Hạ đã trưởng thành rồi, con bé muốn ở đâu là quyền của nó."

Nước mắt Tiết Thanh Nhã "vèo" một cái rơi xuống, lặng lẽ chảy dài trên má, bà ta cũng không lau, cứ để mặc nước mắt vương trên mặt, đôi môi khẽ r/un r/ẩy. "Ý ông là sao?" Giọng bà ta nghẹn lại, "Có phải ông lại nói x/ấu tôi với Hạ Hạ không? Có phải không? Từ đầu đến cuối tôi chưa bao giờ làm một việc gì có lỗi với con bé cả!"

Bố tôi không nói gì.

Dì hai lập tức bước lên một bước đỡ lấy Tiết Thanh Nhã, sắc mặt vô cùng khó coi: "Ông Nghê, ông cũng vừa phải thôi. Thanh Nhã bị b/ệnh, ông không thể thông cảm một chút sao? Bà ấy đã ra nông nỗi này rồi mà ông còn kích động bà ấy?"

"Tôi không kích động bà ấy." Bố tôi đáp.

"Ông không kích động mà bà ấy khóc thành ra thế này à?" Giọng dì hai sắc lẹm và vang dội, cả tầng lầu đều nghe thấy, "Một b/ệnh nhân trầm cảm đến tìm con gái ruột của mình, ông không cho vào nhà thì thôi, lại còn m/ắng nhiếc bà ấy?"

Dì ba cũng hùa theo: "Ông Nghê, hôm nay chúng tôi đến để nói lý lẽ, ông đừng có vô lý."

Cậu út đứng bên cạnh mặt mày sa sầm nói: "Để bà ấy đón con gái về, chuyện này có gì mà phải bàn cãi?"

Tiết Thanh Nhã khóc càng dữ dội hơn, vai run lên bần bật, cả người dựa vào dì hai như thể sắp vỡ vụn đến nơi. Vừa khóc bà ta vừa ngắt quãng: "Tôi không cần gì cả, tôi chỉ muốn đón Hạ Hạ về thôi. Nó là con gái tôi, tôi chỉ có duy nhất một đứa con gái này..."

Cửa nhà hàng xóm mở ra. Bà bác đối diện thò đầu ra ngó nghiêng, trên lầu dưới lầu đều có tiếng bước chân, có người còn nhoài người ra lan can cầu thang để nhìn xuống. Bố tôi đứng chơ vơ nơi cửa, đối mặt với bảy người thân đang hung hăng và cả hành lang đầy hàng xóm đang hóng chuyện. Ông không nói được một lời nào.

Bao năm nay, ông vẫn luôn như vậy. Khi bị oan ức không bao giờ biện bạch, chỉ im lặng. Không phải vì yếu đuối, mà vì ông thừa hiểu rằng nói lý lẽ với loại người như Tiết Thanh Nhã căn bản là vô ích.

Tôi bước ra khỏi phòng, băng qua phòng khách rồi đứng cạnh bố tôi. "Để bố tôi vào trong." Tôi nói.

Tiết Thanh Nhã nhìn thấy tôi, đôi mắt lập tức sáng rực, cái vẻ sáng đó không phải là sự vui mừng, mà là sự hưng phấn khi con mồi cuối cùng cũng xuất hiện. "Hạ Hạ!" Bà ta lập tức tiến lên một bước, giơ tay định kéo tôi, "Mẹ nhớ con lắm, con nhìn xem con g/ầy thế này, có phải ở chỗ bố không được ăn uống tử tế không? Mau theo mẹ về nhà, mẹ hầm canh tẩm bổ cho con, sườn cũng m/ua rồi, chỉ đợi con về thôi."

Tôi lùi lại một bước, tránh tay bà ta. "Sao mẹ biết con không được ăn uống tử tế?" Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, "Ngày nào mẹ cũng tung tin đồn nhảm ở cơ quan bố con, ch/ửi bới bố con trên livestream, rồi dẫn người đến chặn cửa nhà ông ấy, giờ mẹ lại nói muốn hầm canh cho con uống sao?"

Biểu cảm của Tiết Thanh Nhã cứng đờ trong chốc lát, nhưng nhanh chóng khôi phục lại vẻ chực trào nước mắt. "Mẹ lúc đó là phát b/ệnh, không kiểm soát được." Nước mắt bà ta lại trào ra, giọng nhẹ tênh và đầy tủi thân, "Con biết mà, mẹ bị trầm cảm, lúc phát b/ệnh đầu óc không tỉnh táo. Con không thể vì thế mà không nhận mẹ chứ..."

Dì hai đứng bên cạnh hùa theo: "Hạ Hạ, mẹ con đúng là có b/ệnh, đây là chuyện không còn cách nào khác. Con không thông cảm thì thôi, còn so đo với bà ấy làm gì? Bà ấy là mẹ con, con phải hiếu thuận với bà ấy."

"Hiếu thuận với bà ấy?" Tôi nhìn dì hai, "Dì hai, con xin hỏi dì, tiêu chuẩn của sự hiếu thuận là gì?"

Dì hai sững sờ.

"Là vô điều kiện trả n/ợ thay bà ấy sao?" Tôi nói tiếp, "Là gánh toàn bộ hơn một triệu tiền bồi thường tiệm vàng mà bà ấy đ/ập phá lên vai mình sao?"

"Là thanh toán cho mọi lời nói dối mà bà ấy dựng lên sao?"

"Hay là sau khi bị bà ấy h/ủy ho/ại mọi cơ hội trong cuộc đời, còn phải quỳ xuống trước mặt bà ấy mà nói câu 'Mẹ vất vả rồi'?"

Hành lang im lặng trong chốc lát. Tất cả mọi người không ai ngờ tôi lại nói ra những lời như vậy. Nghê Hạ của trước kia không phải thế này. Nghê Hạ trước kia sẽ khóc, sẽ hoảng lo/ạn, sẽ lúng túng, sẽ bị Tiết Thanh Nhã dùng chiêu 'khóc lóc, làm lo/ạn, tr/eo c/ổ' thao túng trong lòng bàn tay. Nhưng hôm nay thì không.

Tiết Thanh Nhã rõ ràng cũng nhận ra sự thay đổi của tôi, đôi mắt bà ta đỏ hơn, môi r/un r/ẩy lùi lại nửa bước, một tay ôm lấy ng/ực. "Con... sao con có thể nói chuyện với mẹ như vậy?" Bà ta thở dốc, lồng ng/ực phập phồng dữ dội, "Có phải... có phải con muốn ép ch*t mẹ không?"

Bà ta đột ngột ngồi thụp xuống đất, hai tay ôm đầu, vai run lên bần bật. "Mẹ khó chịu... mẹ khó chịu quá..." Giọng bà ta trở nên mảnh và nhọn, như thể bị ai đó bóp nghẹt cổ họng, "Mẹ không thở được nữa... th/uốc... th/uốc của mẹ..."

Dì hai và dì ba lập tức hoảng lo/ạn, mỗi người đỡ một bên, cậu út gầm lên với tôi: "Nhìn xem con đã làm mẹ con tức gi/ận đến mức nào kìa! Nếu bà ấy xảy ra chuyện gì, con có chịu trách nhiệm nổi không!"

Hàng xóm đua nhau vươn cổ ra, có người giơ điện thoại lên bắt đầu quay phim. "Con gái kiểu gì mà á/c thế, mẹ ruột ra nông nỗi này rồi.", "Cô không xem trên mạng à? Mẹ cô ấy bị trầm cảm nặng đấy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lần Công Lược Thứ Hai Của Thánh Mẫu

Chương 15
Hệ thống bắt tôi đi cứu rỗi nam chính u ám. Đối phương là một anh chàng du học sinh đẹp trai vô cùng. Nhưng vì đôi chân tàn tật nên tính cách âm trầm, u uất, cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Mà tôi lại mắc bệnh thánh mẫu. Tôi chăm sóc anh ấy suốt ba năm, bao dung vô điều kiện. Thiếu điều dỗ dành anh ấy đến mức quay về trạng thái phôi thai. Nhưng đúng lúc tôi cầm hoa đi tỏ tình với anh ấy... Anh lại tiện tay ném bó hoa vào thùng rác, giọng đầy mỉa mai. “Đừng diễn nữa, tôi luôn nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống.” “Cậu thật sự nghĩ tôi thích cậu sao? Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và đám đào mỏ kia là… cậu miễn phí.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh ấy nở nụ cười lạnh lẽo. “Sao nào? Cậu được phép lừa tôi, còn tôi thì không được lừa à?” Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười thanh thản. “Không sao đâu. Nếu trong ba năm này, dù chỉ có một giây anh từng cảm thấy hạnh phúc, thì cuộc gặp gỡ của chúng ta cũng đã có ý nghĩa rồi.” “Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, tôi đổi sang công lược người khác là được. Chăm sóc bản thân nhé, tạm biệt.” Nói xong, tôi phớt lờ biểu cảm cứng đờ của anh ấy, trực tiếp rời khỏi thế giới đó. Nhưng khi tôi vừa tìm được đối tượng công lược mới. Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại độ hảo cảm của đối tượng công lược cũ dành cho cậu là 200… giá trị hắc hóa là… 3000?”
168
2 Huyết Hung Y Chương 12
9 Bì Thi Ca Hí Chương 10
12 Tiếng Hươu Kêu Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm