Hai người họ càng lúc càng tung hứng với nhau, thấy thời cơ đàm phán sắp thành công đến nơi.
Tôi giục mẹ mau chóng dạy kèm cho người ta.
'Tiểu Lý, ngồi xuống đi. Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu với truyện "Công chúa hạt đậu".'
Lý Chương Hoằng và bố tôi nhìn cuốn sách truyện cổ tích trước mắt mà trợn ngược mắt lên.
Mẹ vẫn đang say sưa đọc một cách đầy đắc ý.
'Kiến Quốc, tôi đặc biệt tiến cử cuốn truyện cổ tích này. Mấy cuốn danh tác kia xem cũng chẳng ích gì, chỉ tổ phục vụ cho giáo dục thi cử thôi. Tôi nghĩ học sinh nên từ bỏ việc theo đuổi điểm số, vì đó là sự ng/u dốt của phụ huynh.'
'Cho nên, chúng ta không được làm như vậy.'
Lý Chương Hoằng chưa nghe xong đã suýt chút nữa tắc thở.
Ông ta ngất xỉu xuống đất, vừa tỉnh dậy đã thấy cả giá sách toàn truyện cổ tích mới tinh đang nhìn mình chằm chằm từ trên cao xuống.
Thế là ông ta lại lăn đùng ra ngất tiếp.
Con trai Lý Chương Hoằng vừa sơ c/ứu, vừa vất vả lắm mới làm ông ta tỉnh lại.
Ông ta đứng dậy quay lưng bỏ đi. Bố tôi định chạy theo níu kéo, kết quả lại bị con trai người ta đá/nh cho đầu rơi m/áu chảy.
Ông ta trở về, cầm d/ao ch/ém lo/ạn xạ khắp nhà, tivi, tủ lạnh, vỏ vàng bạc rơi vãi đầy đất.
Chưa hả gi/ận, ông ta chĩa d/ao vào mẹ mà chất vấn:
'Bà có phải không hiểu tiếng người không? Tôi bảo bà chuẩn bị danh tác, danh tác cơ mà!!!'
Bố tôi tức đến mức suýt thì 'đăng xuất' tại chỗ.
'Đã bảo bà là danh tác, danh tác, bà bị làm sao thế hả?'
'Tôi đã tốn hơn mười vạn để mời người ta về nhà, nhờ vả bao nhiêu mối qu/an h/ệ, biếu bao nhiêu quà cáp mới mời được người ta về dạy kèm?'
'Chỉ cần họ động ngón tay thôi là cả nhà chúng ta đêm nay có thể "ra đi" một cách hợp pháp rồi.'
'Vợ ơi, vợ yêu của tôi ơi, bà có th/ù oán gì với tôi à?'
'Lâm Lâm vì bà mà mất việc, giờ tôi cũng mất việc theo, rốt cuộc bà có hiểu tiếng người không hả?'
Mẹ vẫn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, ấm ức giải thích:
'Tại sao lại không xem chứ, đó là cuốn sách tôi đã tìm khắp Taobao mới m/ua đủ bộ truyện cổ tích đấy.'
'Nội dung mỗi cuốn không hề trùng lặp, chứa đựng những triết lý nhân sinh sâu sắc khác nhau, có gì khác với mấy cuốn danh tác kia đâu.'
'Ông đã không tin tưởng tôi thì sao còn giao cho tôi làm gì?'
Bố tôi lần đầu tiên nếm trải cảm giác bị người đầu ấp tay gối đ/âm sau lưng.
Tôi khoác tay mẹ, đứng trước mặt bố, an ủi: 'Bố, đây là bố sai rồi, chẳng phải mẹ cũng là muốn giữ thể diện cho bố sao?'
'Sao bố không biết thấu hiểu tấm lòng của mẹ?'
Mẹ nghe có người ủng hộ mình thì càng được đà, không ngừng lải nhải về việc tại sao Lý Chương Hoằng lại không thể chấp nhận truyện cổ tích.
Ông ta nhìn tôi, gi/ận cá ch/ém thớt:
'Còn mày nữa, con gái lớn ngần này rồi mà không biết trông chừng mẹ mày à? Để bà ấy làm càn thế sao???'
'Mẹ mày mãn kinh rồi nên không hiểu chuyện, nhưng mày là kẻ m/ù, kẻ đi/ếc hay kẻ què?'
Ha ha, rõ ràng biết là lỗi của mẹ mà vẫn còn trút gi/ận lên tôi, muốn biến tôi thành vật thế mạng.
Đúng là đôi vợ chồng "tình thâm nghĩa trọng" mà.
Tôi trực tiếp xông ra ban công cầm chổi, quét thẳng lên đầu ông ta.
'Ngứa da đầu à, cần mọc thêm n/ão đi.'
Ông ta vừa uống rư/ợu xong nên không còn sức, bị tôi quét ngã xuống đất, trừng mắt nhìn tôi.
'Mày dám hiếu thuận với bố mày kiểu đó à?'
Tôi nhìn ông ta với vẻ mặt vô cảm:
'Đúng, tôi là đứa con gái đại hiếu của ông đây, Đường Kiến Quốc, chúng ta c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ đi.'
Bố tôi nhìn tôi như thể lần đầu tiên quen biết, lại không muốn mất mặt nên hét lớn:
'C/ắt thì c/ắt, đêm nay cút khỏi nhà tao!'
Kết quả cuối cùng là đêm đó tôi dọn vào khách sạn sang trọng chờ tin thăng chức.
Vừa ra khỏi cửa thì chạm mặt Đường Lâm.
Nó nhìn tôi, mỉa mai không ngớt:
'Ôi, tưởng mình cao sang lắm, đúng là cái loại "vịt ch*t còn cứng mỏ", bị đuổi ra khỏi nhà rồi đấy à, giờ quay lại quỳ lạy xin lỗi vẫn còn kịp đấy.'
Nó vẫn chưa biết giấc mộng huyện trưởng của mình đã tan tành mây khói.
Tôi nhổ thẳng một bãi nước bọt vào mặt nó:
'Ai là vịt ch*t, còn chưa biết được đâu.'
Đường Lâm về nhà, cười hì hì hỏi bố:
'Bố, hai người nhà họ Lý đâu rồi, con mang về cho họ một con ngỗng quay với sầu riêng Monthong Thái Lan này. Đắt lắm đấy.'
'M/ua cái gì mà m/ua, chỉ biết lãng phí tiền, tiền thì không biết ki/ếm, từ mai mày đi nhặt ve chai mà b/án đi.'
'Hồi bằng tuổi mày, bố đã có tiền đồ hơn mày nhiều rồi.'
Nó bị m/ắng đến ngơ ngác, sau khi nghe bố giải thích xong, nó lập tức nhảy dựng lên:
'Mẹ, chẳng phải bố từng nói nhà họ Lý không đọc truyện cổ tích, chỉ đọc danh tác sao, mẹ không hiểu tiếng người à?'
Mẹ nhìn nó đầy khó hiểu:
'Chẳng phải con bảo sách nào hay cũng đọc sao? Truyện cổ tích hay thế này, mẹ còn đặt trước nửa tháng mới có đấy.'
'Sao nhà họ Lý lại khắt khe thế nhỉ?'
Mẹ vẫn cố chấp muốn thể hiện cái vẻ "thanh cao" của mình.
Thấy chồng và con trai không thèm đếm xỉa, bà mới muộn màng nhận ra mình có chỗ nào đó không ổn.
Nhưng bà làm sao biết tự kiểm điểm và sửa sai, chỉ biết dùng bộ ba "tuyệt chiêu": xin lỗi, giả khóc, và ép người khác phải đi ch*t cùng.
Đường Lâm bị dồn vào đường cùng, ngày hôm sau đã bị đuổi ra khỏi cửa, dấn thân vào con đường nhặt ve chai mưu sinh.
Còn bố tôi thì suốt ngày ở nhà hút th/uốc uống rư/ợu, lúc thì ăn uống vô độ, lúc lại bỏ ăn bỏ uống.
Kết quả là mắc u/ng t/hư tuyến tụy phải phẫu thuật.
Đến lúc phẫu thuật xong cần người chăm sóc, ông ta mới nhớ đến tôi.