Tôi mặc bộ vest cao cấp, tay xách chiếc túi Hermes mới nhất, phía sau là trợ lý và vệ sĩ - công ty công nghệ giáo dục của tôi vừa niêm yết trên sàn chứng khoán năm ngoái, giá trị vốn hóa đạt ba tỷ.
Chúng tôi nhìn nhau vài giây. Môi cô ta mấp máy, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu tiếp tục lau kính.
Tôi cũng không dừng lại, cứ thế bước tiếp. Gió thổi bay một chiếc lá bạch quả, rơi xuống mặt đất giữa chúng tôi, như một ranh giới vĩnh viễn không thể vượt qua.
Điện thoại vang lên, là tin nhắn từ Chu Tầm - hiện đã là CTO của công ty: 【CEO đại nhân, bài diễn thuyết ở Thanh Hoa tuần tới đã chuẩn bị xong chưa?】
Tôi cười đáp lại: 【Đang suy nghĩ xem nên nói gì ở phần kết.】
Trước khi rẽ qua góc phố, tôi ngoái đầu nhìn lại lần cuối. Lưu Xảo Xảo vẫn đứng đó, nhìn về phía tôi với biểu cảm phức tạp.
Tôi quay người rời đi, trong lòng bình thản lạ thường. Kiếp này, cuối cùng tôi cũng hiểu ra: Có những người chỉ là khách qua đường trong cuộc đời bạn, không đáng để lãng phí thời gian đi h/ận; mà hạnh phúc thực sự, chính là sống đúng với con người mà mình mong muốn.
Điện thoại lại vang lên, là thực đơn bữa tối mẹ gửi: 【Sườn kho thế nào? Món con thích nhất đấy.】
Tôi trả lời: 【Dạ tốt ạ, thêm món trứng xào cà chua nữa nhé, sáu giờ con về đến nhà.】
Ánh hoàng hôn buông xuống, cái bóng của tôi bị kéo dài trên đường. Cuộc đời lần này, mới chỉ thực sự bắt đầu.
[Toàn văn hoàn]