Em họ nghịch ngợm ở bếp sau, đổ cả chai nước tẩy bồn cầu vào thùng nước kho.

Tôi sợ hãi lập tức tắt bếp, đổ sạch thùng nước kho lâu năm đó đi.

Bà chủ xông vào, vung muôi sắt đ/ập mạnh vào mu bàn tay tôi.

Bà bảo nồi nước kho này truyền lại đã mười năm, đáng giá hơn cả mạng tôi.

Em họ khóc lóc bảo tôi cố tình vu oan cho nó.

Bà chủ trừ thẳng một năm lương của tôi ngay tại chỗ.

Bố mẹ tôi cũng chạy đến quán làm lo/ạn, m/ắng tôi làm mất mặt họ hàng.

Để đền bù nồi nước kho đó, họ gả tôi cho một gã bại liệt trong trấn làm vợ.

Tôi hầu hạ bưng bê phân nước suốt mười lăm năm, vết s/ẹo trên mu bàn tay chưa bao giờ mờ đi.

Mở mắt ra.

Tôi trở lại đúng ngày em họ ôm chai nước tẩy bồn cầu tiến gần thùng nước kho.

Lần này, tôi đứng ở cửa, không nói nửa lời.

Bà chủ ngửi ngửi nồi, lại ném thêm một nắm gia vị vào trong.

"Kho thêm lát nữa là át hết mùi, tối nay cứ thế mà b/án!"

Bà chủ quẳng miếng giẻ lau vào mặt tôi.

"Đi, dọn bàn phía trước đi, khách chờ lâu rồi!"

Tôi đỡ lấy miếng giẻ, bước ra ngoài.

Em họ chạy theo, hạ giọng hỏi.

"Chị, chị thật sự không nói cho bả biết à?"

"Nói cái gì?"

"Cái đó ấy, nước tẩy bồn cầu."

Tôi nhìn nó.

"Nước tẩy bồn cầu gì chứ?"

Nó sững người, rồi gượng cười.

"Không sao không sao, hỏi chơi thôi."

Nó quay người chạy về bếp, cầm vá lỗ vớt đùi gà giúp bà chủ, động tác rất nhanh nhẹn.

"Cô, màu này đẹp thật, tay nghề cô đứng nhất trấn này."

"Cái miệng ngọt ngào này, giỏi hơn chị mày gấp trăm lần."

Bà chủ liếc tôi một cái.

Tôi cúi đầu lau bàn, không đáp lời.

Kiếp trước, vào giờ này, thùng nước đó đã bị tôi đổ xuống cống, còn mu bàn tay tôi thì thêm một vết m/áu do muôi sắt đ/ập vào.

Kiếp này, tôi lau khô chiếc bàn cuối cùng, đặt lại miếng giẻ.

Vị khách đầu tiên bước vào.

Chú Triệu ở cửa hàng kim khí.

"Như cũ, hai cái đùi gà kho, một đĩa tai heo, thêm tô cơm chan nước kho."

Bà chủ nhanh tay vớt đồ kho từ trong nồi lên.

Hơi nóng bốc lên, mùi hồi và quế lan tỏa khắp quán.

Chú Triệu đỡ lấy tô cơm chan, hớp một ngụm lớn, chép chép miệng.

"Hôm nay nước dùng đậm đà hơn hôm qua."

"Đương nhiên rồi, thêm gia vị vào, nước kho mười năm càng ninh càng thấm."

Tôi bưng đĩa đứng bên cạnh, các khớp ngón tay căng cứng, móng tay bấm ch/ặt vào lòng bàn tay.

Chú Triệu ăn xong rồi đi.

Khách thứ hai, khách thứ ba, khách thứ tư.

Không ai nói có gì bất thường.

Em họ ngồi xổm ở cửa bếp sau bóc tỏi, thỉnh thoảng lén nhìn tôi, thấy tôi vẫn lạnh lùng không biểu cảm, đôi vai căng thẳng mới thả lỏng.

Bảy rưỡi tối, một vị khách lạ mặt xuất hiện.

Áo sơ mi trắng, kính gọng mảnh, ngồi xuống trước tiên lấy khăn giấy lau đũa ba lần.

Gọi một đĩa thập cẩm, hai tô nước kho.

Ăn được hai miếng, đũa của anh ta dừng lại.

"Bà chủ, nước này vị không đúng."

Tôi siết ch/ặt miếng giẻ trong tay.

Bà chủ nhoài nửa người ra.

"Sao lại không đúng được, nước kho mười năm trong trấn ai mà chẳng biết, cậu mới ăn lần đầu, không quen là chuyện thường."

"Có vị chát."

Người đó nếm thêm một miếng.

"Đầu lưỡi tê dại."

"Đó là thảo quả, đồ kho chính gốc đều thế cả."

Bà chủ cất giọng rất cao, đầy tự tin.

Người đó không hỏi thêm, uống sạch tô nước.

Lúc tính tiền anh ta gọi điện, tôi đứng gần dọn đĩa, nghe loáng thoáng.

"Mai là đại thọ sáu mươi của chủ nhiệm Trương, đặt quán này, suất hai bàn, kèm bốn phần nước kho, bày biện cho long trọng chút."

Hai bàn, ít nhất hai mươi người.

Bà chủ lập tức đon đả bước tới.

"Ôi chao, đặt đơn lớn, đồ kho nhà tôi là chính gốc nhất trấn này."

Mặc cả mười phút, bà chủ cười toe toét không khép miệng lại được.

Tiễn khách xong, bà vỗ bốp một cái lên vai em họ.

"Mai nấu lửa lớn, cô phải chuẩn bị nguyên liệu cho kỹ, nồi nước này không được tắt lửa, ninh suốt đêm, sáng mai thả gà thả vịt vào."

Quay sang, bà lại trừng mắt nhìn tôi.

"Tiểu Thu, canh bếp, mỗi tiếng thêm củi một lần, lửa không được tắt, nước mà cạn tao l/ột da mày."

"Vâng."

"Học hỏi em họ đi, khách đều khen miệng ngọt, còn mày cả ngày không nói nửa lời, làm ba năm vẫn chỉ là đứa tạp dịch."

Em họ cười hì hì bắt chuyện.

"Cô, sáng mai cháu giúp cô làm th!t gà."

"Ngoan lắm."

Tôi không nói gì.

Sau khi mọi người đi hết, bếp sau chỉ còn lại một mình tôi.

Lửa trong bếp hơ nóng đáy nồi, mặt nước nổi váng dầu và gia vị.

Chai nước tẩy bồn cầu đã đổ sạch bị em họ nhét ở góc dưới bếp, nắp chai hướng ra ngoài.

Tôi liếc nhìn, không động đậy.

Kiếp trước, tôi ngăn lại, đổi lại là muôi sắt, là vết s/ẹo trên mu bàn tay, là mười lăm năm nằm hầu gã bại liệt.

Kiếp này, tôi ném thêm một khúc củi vào bếp.

Lửa ch/áy mạnh hơn, nước sôi ùng ục, trào lên từng bong bóng đục ngầu.

Ngày mai, hai mươi người, đại thọ chủ nhiệm Trương.

Tôi cứ thế lặng lẽ canh chừng nồi nước đ/ộc này.

Muôi sắt của bà chủ gõ vào bếp lách cách vang dội.

"Tiểu Thu, ch*t ở xó nào rồi, nước sôi chưa!"

Tôi thức trắng đêm, lập tức đứng dậy.

"Nước sôi rồi, lửa không hề tắt."

Bà ghé sát thùng ngửi, gật đầu hài lòng.

"Được, ninh suốt đêm đủ vị rồi, đi bắt sáu con gà ở sân sau lại đây, cô tự tay thả vào nồi."

Tôi đi ra sân sau, đụng mặt em họ.

Tay nó cầm bó rau mùi, thấy tôi liền cười.

"Chị, thức cả đêm vất vả rồi."

Tôi không thèm đáp, đi vòng qua bắt gà.

Sáu con gà cộng nửa cái đầu heo đều được thả vào nồi nước kho.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lần Công Lược Thứ Hai Của Thánh Mẫu

Chương 15
Hệ thống bắt tôi đi cứu rỗi nam chính u ám. Đối phương là một anh chàng du học sinh đẹp trai vô cùng. Nhưng vì đôi chân tàn tật nên tính cách âm trầm, u uất, cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Mà tôi lại mắc bệnh thánh mẫu. Tôi chăm sóc anh ấy suốt ba năm, bao dung vô điều kiện. Thiếu điều dỗ dành anh ấy đến mức quay về trạng thái phôi thai. Nhưng đúng lúc tôi cầm hoa đi tỏ tình với anh ấy... Anh lại tiện tay ném bó hoa vào thùng rác, giọng đầy mỉa mai. “Đừng diễn nữa, tôi luôn nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống.” “Cậu thật sự nghĩ tôi thích cậu sao? Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và đám đào mỏ kia là… cậu miễn phí.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh ấy nở nụ cười lạnh lẽo. “Sao nào? Cậu được phép lừa tôi, còn tôi thì không được lừa à?” Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười thanh thản. “Không sao đâu. Nếu trong ba năm này, dù chỉ có một giây anh từng cảm thấy hạnh phúc, thì cuộc gặp gỡ của chúng ta cũng đã có ý nghĩa rồi.” “Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, tôi đổi sang công lược người khác là được. Chăm sóc bản thân nhé, tạm biệt.” Nói xong, tôi phớt lờ biểu cảm cứng đờ của anh ấy, trực tiếp rời khỏi thế giới đó. Nhưng khi tôi vừa tìm được đối tượng công lược mới. Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại độ hảo cảm của đối tượng công lược cũ dành cho cậu là 200… giá trị hắc hóa là… 3000?”
168
2 Huyết Hung Y Chương 12
9 Bì Thi Ca Hí Chương 10
12 Tiếng Hươu Kêu Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm