Cô tôi vì muốn chữa b/ệnh cho Tạ Nguyệt Nhi, lên núi hái th/uốc thì trượt chân g/ãy một bên chân.
Gánh nặng gia đình bỗng chốc đổ dồn lên vai dượng tôi. Chỉ trong mươi ngày ngắn ngủi, tóc ông đã bạc trắng vì lo lắng.
Vốn dĩ tôi còn định vạch trần chuyện Tạ Nguyệt Nhi sớm đã bị á/c q/uỷ chiếm x/ác.
Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng hiện tại của họ, tôi hiểu rằng Tạ Nguyệt Nhi giờ chính là niềm hy vọng, là lý do để họ tiếp tục sống.
Nếu niềm hy vọng ấy mà tan vỡ, e rằng họ cũng chẳng thể sống nổi.
Tôi chẳng cần thiết phải đuổi cùng gi*t tận.
Việc phải suốt ngày chăm sóc cho đứa "con gái" giả mạo đã đi/ên dại kia, đối với họ mà nói đã là hình ph/ạt nặng nề nhất rồi.
Tôi thu dọn hành lý, chuẩn bị dọn hẳn vào hang đ/á sinh sống.
Vừa bước ra khỏi sân, tôi đã bị Phùng Thạch chặn lại.
Phùng Thạch lại một lần nữa biến đổi ngoại hình, hắn trở lại bộ dạng y như lần đầu tôi gặp, chỉ có điều những mụn nhọt trên mặt đã sưng to hơn.
Hắn đứng chắn trước mặt tôi.
Tôi thậm chí còn ngửi thấy mùi hôi thối khó tả tỏa ra từ người hắn.
"Tiểu Ngư tỷ, ta sai rồi. Ta nguyện lấy tỷ làm vợ, cầu tỷ đừng bỏ rơi ta, ta không thể sống thiếu tỷ. Người ta luôn yêu chỉ có tỷ, trước kia là bị Tạ Nguyệt Nhi ả tiện nhân kia mê hoặc. Giờ ta đã tỉnh ngộ, liền đến cầu tỷ tha thứ."
Phùng Thạch quỳ sụp dưới chân tôi, không ngừng tự t/át vào mặt mình, muốn dùng cách tự hànhz hạz bản thân để c/ầu x/in sự khoan dung.
Lúc hắn còn khôi ngô tuấn tú, ta còn chẳng hề rung động, huống chi là bộ dạng q/uỷ quái thế này.
"Phùng Thạch, tỷ không quan tâm tỷ có tin hay không, lúc c/ứu ngươi, ta chưa từng nghĩ đến chuyện đòi báo đáp. Bất kể là khi nào, ta cũng chưa từng có ý định gả cho ngươi."
"Ta c/ứu ngươi, chẳng qua chỉ là muốn làm một việc thiện."
"Nhưng chính vì ngươi, ta trở nên sợ hãi việc làm ơn. Ta sợ lại gặp phải loại ăn cháo đ/á bát, đó mới chính là tội đáng ch*t của ngươi."
"Giờ ta đã thông suốt, người sai là ngươi, không phải ta. Ta không thể vì lỗi lầm của ngươi mà tự trói buộc chính mình."
"Ta không cầu ngươi báo đáp, và cũng sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho ngươi."
Tôi bỏ mặc Phùng Thạch, cùng Ngọc Huyền rời khỏi thôn làng, trở về hang động, từ nay về sau không còn bận tâm đến những chuyện cũ nữa.
Đợi qua mùa đông, tôi sẽ theo Ngọc Huyền đi tìm sư phụ của cậu ấy.
Sau khi tìm được sư phụ, tôi muốn nhập đạo.
Tôi muốn trở thành một nữ đạo sĩ.
Không có th/ủ đo/ạn sấm sét, lòng từ bi của Bồ T/át chỉ chuốc lấy họa cho người và hại chính mình.
Đầu xuân năm sau, chúng tôi lên đường.
Lúc sắp đi, tôi nghe ông lão kéo xe bò trong thôn kể lại, đứa con trong bụng mẹ tôi rốt cuộc cũng không được sinh ra.
Bởi vì từ đầu đến cuối, bà chỉ mang một bụng "khí q/uỷ", căn bản không hề mang th/ai, tất cả chỉ là ảo tượng do Tạ Nguyệt Nhi bày ra.
Họ không tin, liền đêm hôm chạy đến huyện thành cầu y.
Nhưng giữa đường lại gặp phải đám dân chạy nạn từ nơi khác kéo đến, bị hại ch*t, ngay cả Tạ Nguyệt Nhi cũng không giữ được mạng.
Những người khác trong nhà họ Tạ, không còn Tạ Nguyệt Nhi, lại không thể tiếp tục hưởng cảnh ngồi mát ăn bát vàng. Thế nhưng họ đã quen với lối sống ấy, chẳng ai chịu khó nhọc, cuối cùng không qua nổi mùa đông, đều ch*t cả.
Còn Phùng Thạch, sau khi lừa gạt tôi không thành, lại giở trò cũ, lừa được lòng thương của thiên kim huyện lệnh, được giữ lại phủ làm gia nô.
Nhưng hắn tham lam vô độ, không biết đủ, lại muốn cưới thiên kim huyện lệnh.
Huyện lệnh sau khi phát hiện những điểm dị thường của hắn, liền dùng hình tra khảo, ép hắn khai ra bí mật, rồi sai người ch/ém ch*t bằng lo/ạn đ/ao.
Những chuyện ngày xưa, hãy để nó ch*t đi từ hôm nay. Những chuyện về sau, sẽ bắt đầu sinh ra từ hôm nay.
Tôi sẽ bắt đầu cuộc sống mới của một nữ đạo sĩ.
(Hết)