Không biết Thẩm Thanh Vận đã nói gì với cha mẹ, mà chỉ trong hai ngày, cha ta đã lung lay và đồng ý cuộc hôn nhân này.

Hôn sự được định ra vội vàng. Từ nạp thái, vấn danh đến nạp cát, những thủ tục tam thư lục lễ vốn rườm rà nay được rút ngắn lại một cách gấp rút. Tổng cộng chỉ vỏn vẹn mười ngày.

Ngày đại hỷ được ấn định vào mùng tám tháng sau. Ta nhẩm tính, thời gian hoàn toàn kịp. Ngày đại hôn cách ngày Thẩm gia bị tịch biên lưu đày chỉ còn khoảng sáu bảy ngày.

Thế nhưng, sự đời chẳng bao giờ theo ý người.

Ngay khi ta đang chuẩn bị thêm đồ trang sức chờ ngày xuất giá, thánh chỉ tịch biên đã xuống sớm hơn dự kiến. Nguyên nhân cũng khác với kiếp trước. Cha ta không biết nghe ngóng được tin tức từ đâu, phát hiện có người trong triều muốn hạch tội mình, nên đã vội vàng dâng sớ để biện bạch trước. Nhưng vì quá nóng lòng, lời lẽ lại thiếu chừng mực, không những không tự chứng minh được sự trong sạch, mà ngược lại còn khơi ra cả những chuyện cũ vốn chưa bị phát giác.

Hoàng thượng nổi trận lôi đình, lập tức ban chỉ tịch biên lưu đày.

Kiếp trước, ta vô tình biết chuyện này từ miệng mẹ. Ta từng quỳ ngoài thư phòng cha ba ngày để khuyên can, c/ầu x/in ông tạm thời nhẫn nhịn, đợi thời cơ. Dù ông không nghe lọt tai bao nhiêu, nhưng ít nhất cũng bị ta làm cho do dự vài ngày. Còn kiếp này, ta bận mưu tính hôn sự cho mình, cả ngày không có mặt trong phủ. Chẳng ai ngăn cản, ông liền đ/âm đầu vào chỗ ch*t.

Ngày thánh chỉ xuống, tiếng khóc than trong phủ vang trời. Hoàng thượng còn chút tình nghĩa, nghĩ đến việc Thẩm gia đời đời làm quan, nên cho ba ngày để thu xếp hành lý đơn giản.

Đêm đó, mẹ đỏ hoe mắt tìm đến phòng ta. Bà đứng ở cửa, nhìn ta đang bình thản thu dọn danh sách của hồi môn.

"Thanh Hòa..."

Bà bước tới, nắm lấy tay ta, giọng nghẹn ngào: "Cha con và ta phải đi lưu đày ở Bắc Cương, không được mang theo đầy tớ, biết phải làm sao đây."

Ta không đáp, chỉ cúi đầu thu dọn vật dụng trên tay.

"Hay là... ta đến Tô gia thoái hôn cho con. Con chưa qua cửa, giờ Thẩm gia gặp chuyện, Tô gia chưa chắc còn muốn con. Thay vì bị người ta thoái hôn làm nh/ục, chi bằng chúng ta mở lời trước..."

Bà dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Hơn nữa, hoàng đế ra lệnh lưu đày không cho mang theo đầy tớ bà vú, ta cái gì cũng không biết làm. Sức khỏe cha con lại yếu, luôn cần người bên cạnh hầu hạ..."

Động tác trên tay ta khựng lại. Ta ngẩng đầu, tĩnh lặng nhìn bà. Ánh nến phản chiếu trên gương mặt bà, vệt nước mắt loang lổ, chân mày đầy vẻ sầu khổ. Thế nhưng trong đôi mắt ấy, có lo âu, có sợ hãi, có sự hoang mang trước con đường phía trước. Duy chỉ không có sự xót xa dành cho ta.

Bà muốn thoái hôn không phải vì sợ ta gả qua đó chịu khổ, mà là muốn giống như kiếp trước, bắt ta đi Bắc Cương làm trâu làm ngựa hầu hạ họ.

Cổ họng ta nghẹn lại đến đ/au nhói:

"Mẹ, hôn sự của con đã qua lục lễ, ngày cưới chỉ còn bảy ngày nữa, mẹ bây giờ thoái hôn, hai nhà sẽ kết th/ù."

"Nếu hôn sự này hủy bỏ, con theo mọi người đi lưu đày, sau này còn ai dám cưới con nữa? Mẹ muốn con cả đời không lấy được chồng, già ch*t ở trong nhà sao?"

"Ta, ta không có ý đó..." Mẹ luống cuống xua tay.

Ta tiếp lời: "Hơn nữa, chẳng phải mẹ luôn khen chị gái ngoan ngoãn hiểu chuyện sao? Chị ấy biết nói chuyện, biết đối nhân xử thế, giỏi lấy lòng người hơn con. Bắc Cương khổ lạnh, có chị ấy bên cạnh, cũng có thể làm mẹ và cha vui lòng. Tin rằng chị ấy chăm sóc hai người, sẽ khiến mọi người yên tâm hơn con."

Mẹ cứng đờ người. Bà há miệng, hồi lâu mới thốt ra được một câu: "Nhưng chị con... nó từ nhỏ lá ngọc cành vàng, chưa từng làm việc của hạ nhân."

"Nơi như Bắc Cương, hoang vu khổ sở, thân thể nó lại yếu ớt, làm sao chịu nổi? Chúng ta mang nó theo, sợ rằng còn phải phân tâm chăm sóc nó..."

Nghe những lời này, ta bỗng bật cười thành tiếng. Nước mắt cũng theo đó mà trào ra.

"Vậy ý của mẹ là, chị gái chịu không nổi, còn con thì chịu được sao?"

Ta giơ tay lau nước mắt: "Mẹ về đi. Hôn sự đã định, con đã hứa gả cho Tô gia thì chính là người của Tô gia. Cha và mẹ đi Bắc Cương, đã có chị gái hầu hạ bên cạnh, Thanh Hòa xin phép không thể tuân lệnh."

Mẹ đứng tại chỗ, ngơ ngác nhìn ta hồi lâu. Nhưng cuối cùng bà chẳng nói gì nữa, xoay người lảo đảo bước ra ngoài.

Hôm sau, cha đi ra ngoài chạy vạy cả ngày. Đến chạng vạng trở về, sắc mặt còn trầm trọng hơn hôm qua, hiển nhiên là công dã tràng. Sau bữa tối, ông lại triệu tập cả nhà đến chính sảnh. Ta lặng lẽ ngồi trong góc, rủ mắt, không nói một lời.

Cha hắng giọng, lên tiếng: "Hôm nay triệu tập mọi người đến đây là có việc quan trọng cần bàn."

Ông ngập ngừng, ánh mắt quét qua từng người. Cuối cùng dừng lại trên người Thẩm Thanh Vận, giọng điệu hiếm khi dịu dàng hơn vài phần:

"Thanh Vận, con từ nhỏ đã yếu ớt, nơi Bắc Cương khổ lạnh con sẽ không chịu nổi. Ta đã dùng ngọc đai c/ầu x/in hoàng thượng ban ân, cho phép con ở lại kinh thành. Ta sẽ đưa con đến ở tạm tại phủ ân sư của ta là Trương các lão, ông ấy nhất định sẽ chăm sóc con chu đáo."

Thẩm Thanh Vận nghe vậy, nước mắt lã chã rơi, đứng dậy định quỳ xuống:

"Cha, con gái không muốn chia lìa với cha mẹ..."

Cha giơ tay ngăn lại, thở dài:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lần Công Lược Thứ Hai Của Thánh Mẫu

Chương 15
Hệ thống bắt tôi đi cứu rỗi nam chính u ám. Đối phương là một anh chàng du học sinh đẹp trai vô cùng. Nhưng vì đôi chân tàn tật nên tính cách âm trầm, u uất, cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Mà tôi lại mắc bệnh thánh mẫu. Tôi chăm sóc anh ấy suốt ba năm, bao dung vô điều kiện. Thiếu điều dỗ dành anh ấy đến mức quay về trạng thái phôi thai. Nhưng đúng lúc tôi cầm hoa đi tỏ tình với anh ấy... Anh lại tiện tay ném bó hoa vào thùng rác, giọng đầy mỉa mai. “Đừng diễn nữa, tôi luôn nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống.” “Cậu thật sự nghĩ tôi thích cậu sao? Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và đám đào mỏ kia là… cậu miễn phí.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh ấy nở nụ cười lạnh lẽo. “Sao nào? Cậu được phép lừa tôi, còn tôi thì không được lừa à?” Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười thanh thản. “Không sao đâu. Nếu trong ba năm này, dù chỉ có một giây anh từng cảm thấy hạnh phúc, thì cuộc gặp gỡ của chúng ta cũng đã có ý nghĩa rồi.” “Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, tôi đổi sang công lược người khác là được. Chăm sóc bản thân nhé, tạm biệt.” Nói xong, tôi phớt lờ biểu cảm cứng đờ của anh ấy, trực tiếp rời khỏi thế giới đó. Nhưng khi tôi vừa tìm được đối tượng công lược mới. Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại độ hảo cảm của đối tượng công lược cũ dành cho cậu là 200… giá trị hắc hóa là… 3000?”
168
2 Huyết Hung Y Chương 12
9 Bì Thi Ca Hí Chương 10
12 Tiếng Hươu Kêu Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm