Hắn chẳng còn lại gì cả.
Cha mẹ Trương Ninh tìm đến tôi, muốn tôi tha cho cô ta một lần. Họ vừa mở miệng đã nói: "Con là con trai, chuyện nhỏ nhặt này nhẫn nhịn một chút là qua thôi, Trương Ninh nó cũng chỉ là nhất thời hồ đồ, sao con lại làm tuyệt tình đến thế!"
Nhẫn nhịn một chút là qua thôi sao?
Tôi hỏi ngược lại: "Vậy hai người cứ nhẫn nhịn đi, Trương Ninh rồi sẽ ra tù thôi. Mọi chuyện rồi sẽ qua cả mà."
Loại người này không cần phải giao tiếp thêm, chẳng cùng chung một tần số!
...
Nhiều năm sau, tôi tốt nghiệp, thuận lợi trở thành đồ đệ của Quan Kha.
Lúc đó mới biết Từ Long đã dọn đến ở nhà Trương Ninh.
Hắn cho rằng chính Trương Ninh đã hại đời hắn, nên cứ bám lấy không chịu rời đi.
Trương Ninh từng đối xử với tôi thế nào, thì giờ hắn cũng bám riết lấy cô ta như vậy.
Cũng coi như là chó cắn chó, cả hai đều chẳng ra gì!
Mẹ tôi an hưởng tuổi già, thường xuyên ra trước m/ộ cha tôi kể "x/ấu" về tôi.
Mọi thứ đã thay đổi... mọi thứ đã trở nên tốt đẹp hơn rồi...