Năm tôi trở thành luật sư bào chữa hàng đầu cả nước, tôi nhận được lời mời đại diện pháp lý từ bạn trai cũ Tạ Nghiên Chi. Chúng tôi từng yêu nhau bốn năm, nhưng không thể đăng ký kết hôn, không thể có con, thậm chí đến việc ra mắt gia đình cũng là điều xa xỉ.

Chỉ vì nhà họ Tạ có quy tắc: ai gieo được chín quẻ thánh liên tiếp, người đó mới được tổ tiên nhà họ Tạ công nhận là con dâu.

Tôi đã cầu khấn chín trăm chín mươi chín lần, lần nào cũng ra quẻ âm.

Người ở Cảng Thành ai cũng cười chê tôi phúc mỏng, không có số làm dâu nhà hào môn.

Cho đến khi em gái nuôi của tôi trở về nước, tiện tay gieo một cái đã ra chín quẻ thánh, rồi đính hôn với Tạ Nghiên Chi.

Anh ta cuối cùng cũng thú nhận với tôi:

“Những đồng xu đó đã bị tôi đổ chì vào bên trong, dù em có gieo bao nhiêu lần thì kết quả vẫn luôn là quẻ âm.”

“Thanh Thanh xuất thân không tốt, tôi buộc phải làm thế để giành lấy cho cô ấy sự tôn quý và thể diện.”

Hóa ra, bốn năm chật vật của tôi, tất cả đều là vì anh ta đang dọn đường cho một người phụ nữ khác.

Ngày diễn ra hôn lễ thế kỷ của nhà họ Tạ, tôi rời xa Cảng Thành, đến Bắc Kinh và xin vào một văn phòng luật.

Giờ đây, tôi đã trở thành luật sư hàng đầu cả nước với tỷ lệ thắng kiện tuyệt đối.

Thế nhưng, Tạ Nghiên Chi – kẻ đang lâm vào cảnh tù tội – lại ngồi đối diện tôi, đẩy về phía tôi một tấm chi phiếu.

“Vụ này chỉ có cô mới thắng được.”

“Chỉ cần cô nhận lời, năm mươi triệu, là của cô.”

Tôi khẽ cười.

Sau đó, tôi lấy từ trong ngăn kéo ra một cặp quẻ, đặt trước mặt Tạ Nghiên Chi.

“Nhà họ Tạ có quy tắc của nhà họ Tạ, tôi cũng có quy tắc của riêng mình.”

“Chỉ cần anh gieo được chín quẻ thánh liên tiếp, vụ này, tôi sẽ nhận.”

...

Ánh mắt Tạ Nghiên Chi rơi xuống hai đồng xu màu đỏ trên mặt bàn.

Trên đó khắc gia huy nhà họ Tạ, chính là cặp đồng xu mà anh ta từng giở trò năm xưa.

Anh ta lặng người, mệt mỏi xoa thái dương, để lộ một nụ cười khổ:

“Đừng giở trò nữa Thanh Hoan, cô biết vụ án lần này nghiêm trọng đến mức nào mà. Nếu cô không nhận, cơ nghiệp của nhà họ Tạ ở nội địa sẽ không giữ nổi đâu.”

“Thanh Thanh là em gái cô, dù sao chúng ta cũng coi như người một nhà, cô việc gì phải canh cánh trong lòng chuyện ba năm trước?”

Tôi nắm lấy mép tập hồ sơ, không nhìn anh ta.

“Nhà họ Tạ mang họ Tạ, tôi mang họ Cố.”

“Tôi vẫn giữ nguyên câu nói đó, vụ án của nhà họ Tạ, tôi sẽ không nhận.”

Không khí đông cứng trong giây lát.

Nụ cười trên mặt Tạ Nghiên Chi nhạt dần rồi lạnh đi.

“Là chê tiền chưa đủ?”

“Chỉ cần cô muốn, năm mươi triệu, tám mươi triệu, nhà họ Tạ đều đưa được.”

“Tôi nhớ b/ệnh tình của mẹ cô... rất tốn kém.”

Ngòi bút của tôi khẽ khựng lại.

Ánh mắt Tạ Nghiên Chi lóe lên, như thể đã nhìn thấu điểm yếu của tôi.

“Toàn bộ chi phí điều trị nửa đời sau của bác gái sẽ do nhà họ Tạ chi trả, tôi sẽ mời chuyên gia uy tín nhất nước ngoài về hội chẩn cho bác, chỉ cần cô gật đầu...”

Tôi đóng nắp bút, cất tài liệu vào túi, lúc này mới liếc nhìn anh ta.

Ba năm không gặp, nét thanh xuân trên người anh ta đã phai nhạt, trở nên trầm ổn hơn.

Nhưng anh ta vẫn thắt chiếc cà vạt chấm bi đỏ không hề phù hợp, chính là kiểu mà Cố Thanh Thanh thích nhất.

Tôi thu hồi ánh mắt, giọng điệu bình thản.

“Ông Tạ, mẹ tôi đã qu/a đ/ời rồi.”

“Bà ấy mất đúng vào ngày hôn lễ của anh và Cố Thanh Thanh.”

Tạ Nghiên Chi như bị sét đá/nh ngang tai.

“Sao có thể...”

Tôi vòng qua người anh ta, bước chân kiên định đi ra ngoài cửa.

Các đồng nghiệp vốn đang thập thò nhìn vào văn phòng.

Thấy tôi bước ra, họ lập tức im lặng, cúi đầu làm việc.

Trợ lý Lý Hân xách túi đi theo sát phía sau, giọng có chút gấp gáp:

“Chị Thanh Hoan, nhà họ Tạ một tay che trời ở Cảng Thành, lại còn có qu/an h/ệ với nhiều nhân vật tầm cỡ ở Bắc Kinh.”

“Từ chối lời mời của anh ta, em sợ rằng nếu nhà họ Tạ vượt qua được khủng hoảng này, văn phòng luật sẽ...”

“Sẽ không đâu.”

Tôi dừng bước, quay lại nhìn lên.

Biển hiệu “Văn phòng Luật Trác Tín” đang tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng.

Tôi khẽ lên tiếng:

“Nhà họ Tạ sẽ không vượt qua được cuộc khủng hoảng này đâu.”

Lý Hân nhìn tôi với ánh mắt đầy thắc mắc.

“Bởi vì tôi sẽ bào chữa cho bên nguyên đơn của vụ án này.”

Nói xong, tôi kéo cửa xe, ngồi vào hàng ghế sau của chiếc Bentley.

“Lý Hân, chúng ta đi đến Đội Điều tra Kinh tế ngay bây giờ, tôi muốn gặp đại diện nạn nhân của vụ án này.”

Vụ án của nhà họ Tạ là một vụ l/ừa đ/ảo thương mại quy mô lớn, số lượng nạn nhân lên tới ba trăm người, số tiền liên quan lên tới ba trăm triệu.

Nếu định tính theo hướng sai phạm kỹ thuật, vụ án này sẽ bị biến tướng thành một tranh chấp dân sự thông thường, nhà họ Tạ chỉ cần bồi thường một khoản tiền nhỏ là có thể bình an vô sự.

Thế nhưng, tôn chỉ của Trác Tín luôn là lên tiếng cho những người không có tiếng nói.

Đây là món n/ợ Tạ Nghiên Chi n/ợ những nạn nhân đó, cũng là món n/ợ anh ta n/ợ tôi.

Lý Hân hoàn toàn sững sờ, hồi lâu sau mới phản ứng lại, ngồi vào ghế lái.

Chiếc xe lao vun vút trên đường phố, khi cuộc gặp gỡ kết thúc thì đã là rạng sáng.

Lúc tôi về đến nhà, dưới chân chung cư đậu một chiếc Maybach quen thuộc.

Là xe của Tạ Nghiên Chi.

Anh ta đang dắt tay Cố Thanh Thanh, giữa hai người còn dắt thêm một bé gái mặc váy công chúa.

Ánh mắt tôi dán ch/ặt vào cô bé ấy, ngón tay vô thức siết ch/ặt.

Nếu Tiểu Bảo thuận lợi lớn lên, bây giờ... chắc cũng đã tầm tuổi này rồi nhỉ.

Bên tai truyền đến lời hỏi thăm của Cố Thanh Thanh, nhưng tôi không lọt tai được chữ nào.

Một lúc lâu sau, tôi mới ép mình thu hồi ánh mắt.

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không nhận vụ án của nhà họ Tạ, các người không cần phí công vô ích.”

Cố Thanh Thanh tiến lên nắm ch/ặt lấy tay tôi, nước mắt rơi lã chã.

“Chị ơi, em biết trước kia là em sai, em không nên cư/ớp anh Nghiên Chi của chị.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lần Công Lược Thứ Hai Của Thánh Mẫu

Chương 15
Hệ thống bắt tôi đi cứu rỗi nam chính u ám. Đối phương là một anh chàng du học sinh đẹp trai vô cùng. Nhưng vì đôi chân tàn tật nên tính cách âm trầm, u uất, cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Mà tôi lại mắc bệnh thánh mẫu. Tôi chăm sóc anh ấy suốt ba năm, bao dung vô điều kiện. Thiếu điều dỗ dành anh ấy đến mức quay về trạng thái phôi thai. Nhưng đúng lúc tôi cầm hoa đi tỏ tình với anh ấy... Anh lại tiện tay ném bó hoa vào thùng rác, giọng đầy mỉa mai. “Đừng diễn nữa, tôi luôn nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống.” “Cậu thật sự nghĩ tôi thích cậu sao? Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và đám đào mỏ kia là… cậu miễn phí.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh ấy nở nụ cười lạnh lẽo. “Sao nào? Cậu được phép lừa tôi, còn tôi thì không được lừa à?” Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười thanh thản. “Không sao đâu. Nếu trong ba năm này, dù chỉ có một giây anh từng cảm thấy hạnh phúc, thì cuộc gặp gỡ của chúng ta cũng đã có ý nghĩa rồi.” “Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, tôi đổi sang công lược người khác là được. Chăm sóc bản thân nhé, tạm biệt.” Nói xong, tôi phớt lờ biểu cảm cứng đờ của anh ấy, trực tiếp rời khỏi thế giới đó. Nhưng khi tôi vừa tìm được đối tượng công lược mới. Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại độ hảo cảm của đối tượng công lược cũ dành cho cậu là 200… giá trị hắc hóa là… 3000?”
168
2 Huyết Hung Y Chương 12
7 Bì Thi Ca Hí Chương 10
10 Tiếng Hươu Kêu Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm