“Nếu cô có bất kỳ bất mãn gì, đá/nh m/ắng tôi thế nào cũng được.”
“Nhưng nếu nhà họ Tạ sụp đổ, Dơu Dơu chỉ mới ba tuổi, cô nỡ lòng nhìn con bé chịu khổ cùng chúng tôi sao?”
Ba tuổi.
Kể từ lúc tôi chia tay Tạ Nghiên Chi cũng mới chỉ ba năm.
Nhìn gương mặt đẫm đưa nước mắt của Cố Thanh Thanh, tôi nhận ra cô ta thật sự đã thay đổi rất nhiều trong những năm qua.
Năm xưa, lần đầu gặp cô ta trong trại trẻ mồ côi, cô ta co rúm trong góc tường, nhút nhát như một chú hươu con bị h/oảng s/ợ.
Chính tôi là người dẫn cô ta bước vào giới thượng lưu, dồn cho cô ta những nguồn lực tốt nhất, thậm chí gửi cô ta ra nước ngoài du học.
Ngay cả khi Tạ Nghiên Chi thú nhận anh ta đã yêu Cố Thanh Thanh, tôi vẫn ngây thơ cho rằng cô ta chỉ là nạn nhân vô tội.
Cho đến khi tôi bắt quả tang họ ân ái với nhau, cho đến khi bí mật thương mại của nhà họ Cố bị rò rỉ, cho đến ngày vạch trần kẻ phản bội trong nhà...
Cố Thanh Thanh quỳ dưới chân tôi, khóc không thành tiếng:
“Chị Thanh Hoan, em chỉ là quá yêu anh Nghiên Chi mà thôi.”
“Chị mạnh mẽ như vậy, rời xa ai chị cũng sống được.”
“Nhưng em chỉ còn mỗi anh Nghiên Chi, chị nhường anh ấy cho em được không?”
Người luôn kiêu hãnh như tôi đã chọn cách buông tay.
Nhưng thứ cô ta đền đáp lại tôi, chính là vào ngày cưới thế kỷ của nhà họ Tạ, cô ta đã c/ắt đ/ứt toàn bộ chi phí y tế cho mẹ tôi.
Do n/ợ tiền viện phí và ngắt th/uốc, đội ngũ chuyên gia bên đó đã dừng phẫu thuật và mọi biện pháp c/ứu chữa.
Khi nhận tin, mẹ tôi đã là người thiên cổ.
Trong nỗi đ/au tột cùng, tôi cũng bị sảy th/ai ngoài ý muốn.
Kể từ đó tôi rời khỏi Cảng Thành, đến Bắc Kinh, trái tim cũng ch*t lặng.
Lúc ấy tôi mới hiểu ra, Cố Thanh Thanh không phải là thỏ trắng yếu đuối, mà là một con rắn đ/ộc cắn người không chớp mắt.
Tuổi trẻ ngày xưa tôi từng hét lên hỏi tại sao, m/ắng cô ta trơ trẽn.
Giờ đây tôi chỉ còn lại sự im lặng.
Tôi không nhìn cô ta nữa, xoay người định rời đi.
Nhưng quai túi xách bị Tạ Nghiên Chi ch/ặt ch/ặt nắm lấy, gi/ật mạnh một cái.
“Cố Thanh Hoan, chúng tôi đã hạ mình đến c/ầu x/in cô rồi, cô nên biết điều một chút đi!”
Tập hồ sơ rơi vãi, những tờ giấy dán đầy nhãn, vẽ đầy vạch đỏ văng khắp sàn.
Tờ giấy trên cùng, dòng chữ “Vụ án l/ừa đ/ảo thương mại Tập đoàn Tạ thị” đ/ập vào mắt rất rõ ràng.
Tạ Nghiên Chi sững sờ.
Gương mặt căng thẳng của anh ta lập tức giãn ra, thậm chí hiện lên một nụ cười đắc chí.
“Hóa ra cô vẫn giống như xưa, miệng nói một đằng lòng một nẻo.”
Anh ta dường như tưởng rằng những ghi chép mà tôi thức đêm nghiên c/ứu là để giúp anh ta thoát tội.
Tôi không giải thích.
Chỉ có thể cúi xuống nhặt lại từng tờ hồ sơ, xoay người đi lên lầu.
Đẩy cửa nhà, tôi không bật đèn.
Trong căn phòng tối om, chỉ có nơi thờ của mẹ, hai đốm nến đỏ chập chờng u tối.
Bên trái ghi “Tiên mẹ Lê Lợi”, bên phải là một tấm bảng trắng vô danh.
Tạ Nghiên Chi và Cố Thanh Thanh đã sống một cuộc đời mới tốt đẹp.
Chỉ có tôi là bị giam cầm vĩnh viễn trong nỗi h/ận th/ù của ba năm trước.
Tôi thắp ba nén nhang, vái ba lạy trước bàn thờ.
“Mẹ, Tiểu Bảo, con lại gặp họ rồi.”
“Tạ Nghiên Chi tưởng con sẽ c/ứu anh ta.”
“Hẽ.”
Tôi cười nhạt.
“Lần này, con sẽ tự tay tiễn họ xuống địa ngục.”
Ngay cả khi đã uống gấp đôi liều lượng melatonin, tôi vẫn trằn trọc đến bốn giờ sáng.
Kể từ ngày đó ba năm trước, mất ngủ đã trở thành chuyện cơm bữa.
Ngay cả trong giấc mơ, tất cả chỉ là hình ảnh bọ c/ôn đ/ồ đuổi theo tôi.
Hôm sau, đầu tôi như bốc hỏa, gồng mình bước vào văn phòng luật.
Vừa bước vào cửa, ánh mắt đồng nghiệp nhìn tôi thật có chút vi tế.
Tôi có chút bất ngờ.
Lý Hân tái mặt tiến lại gần, nói khẽ:
“Chị Thanh Hoan, có chuyện rồi.”
“Sáng nay, Tập đoàn Tạ thị đã công khai việc chị là luật sư bào chữa, họ còn nói...”
“Họ nói những nạn nhân đó là đang tỏi vạ đối với họ, nói rằng văn phòng Trác Tín luôn chỉ nhận án chính nghĩa, nếu chị đã nhận, thì chứng tỏ Tạ thị trong sạch.”
“Giờ mọi người đang ch/ửi chị là luật sư vô lương tâm, chỉ biết nhìn vào tiền...”
Cô ấy đưa điện thoại cho tôi, trên màn hình tràn ngập những lời ch/ửi bới.
Tuyên bố của Tạ thị không chỉ đẩy tôi vào thế đối đầu với nạn nhân, mà còn đặt danh tiếng của Trác Tín lên chảo lửa.
Tôi mở WeChat, tin nhắn chưa đọc 99+.
Trong đoạn voice chat của đại diện nguyên đơn, chỉ toàn là sự tuyệt vọng và phẫn nộ.
“Luật sư Cố, chúng tôi tin tưởng chị nên mới giao chứng cứ cho chị, không ngờ chị lại là gián điệp mà nhà họ Tạ gài vào sao?”
“Vì tiền mà chị đến cả lương tâm cũng không cần nữa sao?”
Tôi lạnh lùng đến cùng cực.
Tạ Nghiên Chi vẫn giống như xưa, có thể thản nhiên phá hủy mọi thứ của tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, giọng nói vang khắp khu vực làm việc của Trác Tín:
“Lý Hân, lập tức phát hành tuyên bố với tư cách văn phòng luật, tôi sẽ là luật sư đại diện cho các nguyên đơn là nạn nhân, khởi kiện Tập đoàn Tạ thị.”
“Từ nay về sau từ chối mọi cuộc gọi từ Tạ thị, phong tỏa mọi kênh thông tin.”
“Thêm nữa, đặt cho tôi vé máy bay đi Hải Thành, những ngày này, tôi sẽ trực tiếp đến gặp tất cả các nạn nhân.”
Dư luận bùng n/ổ ngay khoảnh khắc tuyên bố được phát ra.
Tôi vội vã đi Hải Thành trong đêm, tập trung chuẩn bị cho vụ án này.
Lại thức đêm, màn hình điện thoại sáng lên trong bóng tối.
“Chị Thanh Hoan, vừa về từ Hải Thành, văn phòng luật có chuyện rồi.”
Khi tôi vội vã quay lại văn phòng, Trác Tín đã bị bao vây kín mít.
Tạ Nghiên Chi, người vốn không nên xuất hiện ở đây, đang đứng bên cạnh với vẻ mặt thản nhiên.
Trên bàn họp bày ra một tấp tài liệu dày cộm.