"Tớ chụp màn hình rồi. Tớ sẽ đính kèm bức ảnh này vào đơn xin nghỉ việc. Nếu sếp hỏi tại sao tớ nghỉ việc, tớ sẽ nói tớ phải đi ngắm hoàng hôn."
Tôi mỉm cười, cất điện thoại vào túi, chống tay lên lan can tiếp tục ngắm nhìn vầng mây đó.
Mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống sau dãy Thương Sơn, ráng chiều rực lửa dần nhạt màu từ cam đỏ nồng nàn sang sắc tím hồng dịu nhẹ, phía chân trời đã bắt đầu lấp lánh vài ngôi sao sáng nhất.
Bóng phản chiếu trên mặt hồ cũng tối dần đi, tựa như một bức tranh đang bị nước rửa trôi.
Cắm rễ xuống mặt đất.
Cuối cùng, tôi đã nhìn thấy ánh hoàng hôn của riêng mình.
(Toàn văn hoàn)