Giọng điệu chân thành, "Bởi vì, vốn dĩ tối hôm đó mình cũng định tỏ tình với cậu."
Cái gì?!
Cả người tôi sững sờ.
Nam thần của trường, định tỏ tình với tôi?
Nếu chuyện này xảy ra nửa tháng trước, chắc tôi đã vui sướng đến mức chạy quanh sân vận động mười vòng rồi.
Nhưng giờ đây, nghe lời tỏ tình của Quý Trạch Khải, lòng tôi lại chẳng gợn chút sóng gió.
Thậm chí còn cảm thấy có chút phiền phức.
"Quý Trạch Khải, mình..."
Tôi vừa định mở miệng từ chối thì đột nhiên cảm nhận được một ánh nhìn lạnh lẽo rơi trên người mình.
Tôi quay đầu nhìn lại.
Trên sân bóng, không biết từ lúc nào Thẩm Sơ Đồng đã dừng mọi động tác.
Anh ôm quả bóng rổ, đứng cách chúng tôi chưa đầy năm mét, nhìn chằm chằm vào tôi và Quý Trạch Khải đầy sát khí.
Mồ hôi trên mặt anh chảy dài theo cằm, ánh mắt lạnh đến mức có thể khiến người ta đông cứng.
Chương 9
"Rầm!"
Thẩm Sơ Đồng ném mạnh quả bóng rổ trong tay xuống đất, quả bóng nảy cao lên rồi lăn về phía khác.
Cả sân vận động lập tức im bặt.
Tất cả mọi người đều dừng động tác, ngơ ngác nhìn anh.
Thẩm Sơ Đồng không thèm để ý đến ánh mắt của bất kỳ ai, sải bước đi về phía mép sân, gi/ật lấy chiếc khăn mặt vắt trên ghế, lau vội mồ hôi trên mặt.
Sau đó, anh đi thẳng về phía tôi và Quý Trạch Khải.
Tôi vô thức lùi lại một bước.
Thẩm Sơ Đồng dừng lại trước mặt chúng tôi.
Anh không nhìn tôi, mà nhìn Quý Trạch Khải.
"Đang tán gẫu gì mà vui vẻ thế?" Giọng anh nồng nặc mùi th/uốc sú/ng.
Quý Trạch Khải không hề nhượng bộ, đón nhận ánh mắt của anh.
"Chẳng có gì, chỉ là tình cờ gặp Tô Nguyễn nên nói vài câu thôi."
"Nói vài câu mà cần phải đứng gần thế à?" Thẩm Sơ Đồng cười lạnh một tiếng, cuối cùng cũng chuyển tầm mắt sang tôi.
Anh nhìn thấy chai nước thể thao tôi vẫn luôn nắm ch/ặt trong tay.
Vì quá căng thẳng, những giọt nước đọng trên vỏ chai đã thấm ướt lòng bàn tay tôi.
"Cho cậu ta à?" Anh chỉ vào Quý Trạch Khải, giọng càng lạnh hơn.
Tôi vội lắc đầu: "Không, không phải cho cậu ấy."
"Vậy là cho ai?" Anh dồn ép từng bước.
Tôi bị anh nhìn đến mức rợn cả người, cắn răng một cái, nhét thẳng chai nước vào lòng anh.
"Cho anh đấy!"
Thẩm Sơ Đồng sững sờ.
Anh cúi đầu nhìn chai nước đang tỏa hơi lạnh trong lòng mình, rồi lại ngẩng đầu nhìn tôi.
Sự lạnh lùng trong mắt vơi đi đôi chút, thay vào đó là vẻ ngỡ ngàng mà tôi không hiểu nổi.
Quý Trạch Khải bên cạnh nhíu mày.
"Tô Nguyễn, cậu..."
"Quý Trạch Khải, xin lỗi cậu."
Tôi không đợi cậu ấy nói hết câu, trực tiếp quay đầu, nhìn thẳng vào cậu ấy: "Những lời cậu vừa nói, mình coi như chưa từng nghe thấy. Trước đây mình đúng là thấy cậu đẹp trai, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức đẹp trai thôi. Mình không thích cậu, trước đây không thích, sau này cũng sẽ không thích."
Sắc mặt Quý Trạch Khải thay đổi, cuối cùng cố giữ phong độ, gật gật đầu.
"Được, mình biết rồi."
Cậu ấy không ở lại thêm nữa, quay người rời khỏi nhà thi đấu.
Trong góc sân chỉ còn lại tôi và Thẩm Sơ Đồng.
Đám người chơi bóng xung quanh dường như nhận ra bầu không khí bất thường, đều thức thời tản ra.
Thẩm Sơ Đồng cúi đầu nhìn chai nước trong tay, ngón tay mân mê nắp chai.
"Tô Nguyễn, rốt cuộc cậu đang giở trò gì thế?"
Anh ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp nhìn tôi.
"Lúc thì nói muốn hôn cậu ta, lúc lại từ chối cậu ta trước mặt tôi, cậu lấy tôi ra làm trò đùa đấy à?"
"Tôi không lấy anh ra làm trò đùa." Tôi hít sâu một hơi, quyết định nói rõ mục đích hôm nay.
"Thẩm Sơ Đồng, hôm nay tôi đến là để xin lỗi anh."
"Vì chuyện đêm đó, và vì tôi đã lỡ lời làm tổn thương thể diện của anh."
"Tôi biết nụ hôn đầu đó rất quan trọng với anh, anh muốn dành nó cho người mình thầm thương."
Tôi cúi đầu, nhìn chằm chằm mũi chân mình.
"Nếu cô gái anh thầm thương vì chuyện này mà hiểu lầm anh, tôi có thể đích thân đi giải thích với cô ấy. Còn về khoản bồi thường, mười vạn tệ tôi thực sự không lấy ra được, nhưng tôi có thể trả góp..."
"Dừng."
Thẩm Sơ Đồng đột nhiên c/ắt ngang lời tôi.
Anh bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa chúng tôi.
"Ai nói với cậu là tôi có người thầm thương?"
Tôi sững người, ngẩng đầu lên.
"Cả trường đều đồn như thế, bảo là anh luôn từ chối lời tỏ tình của người khác chính là để đợi cô gái đó."
Thẩm Sơ Đồng nhìn tôi, đột nhiên thở dài, vẻ mặt như thể "rèn sắt không thành thép".
"Tô Nguyễn, bình thường cậu đi thi đầu óc nhạy bén lắm mà, sao đến chuyện này lại như khúc gỗ mục thế?"
Tôi m/ù mịt: "Ý anh là sao?"
Anh cầm chai nước, gõ nhẹ vào trán tôi.
"Không có người thầm thương nào cả."
"Hay nói cách khác, trước đây là thầm thương, còn bây giờ thì không."
Chương 10
Tôi ôm cái trán bị gõ đ/au, đại n/ão vẫn đang vận hành hết công suất, cố gắng hiểu ý nghĩa câu nói đó của anh.
Trước đây là thầm thương, bây giờ thì không?
Chẳng lẽ cô gái đó từ chối anh rồi?
"Anh thất tình à?"
Tôi buột miệng, lòng trắc ẩn trào dâng: "Không sao đâu, thế gian này đâu thiếu hoa thơm cỏ lạ, anh đẹp trai như thế, chắc chắn sẽ gặp được người tốt hơn."
Thẩm Sơ Đồng nghe xong, sắc mặt đen như đít nồi.
Anh nghiến răng ken két,