Tiết học thứ hai, cô chủ nhiệm kiêm giáo viên toán cầm xấp đề bước vào và tuyên bố: "Tiết này kiểm tra nhỏ."
Tôi thấy khoái chí. Cơ hội chứng minh bản thân đến nhanh thật.
Đề được phát xuống, tôi bắt đầu làm bài một cách thong dong. Khi thời gian trôi qua được một nửa, tôi và Trình Tri Diên gần như cùng lúc ngừng bút, đứng dậy nộp bài.
Cả lớp ngơ ngác nhìn chúng tôi.
Cô chủ nhiệm gi/ật mình, cô ngẩng đầu lên, sau khi nhìn rõ người nộp bài là chúng tôi, biểu cảm từ kinh ngạc chuyển sang kh/inh bỉ.
"Sao? Nộp bài sớm thế cơ à?"
"Làm không được nhiều câu quá đúng không?"
"Đề của lớp tên lửa chúng tôi chỉ có độ khó này thôi, không thích nghi được thì mau chóng cút về lớp thường đi."
Tôi thẳng thắn đáp: "Cô ơi, cô chấm bài tại chỗ luôn đi ạ."
Cô chủ nhiệm cầm lấy bài thi của chúng tôi, giọng điệu vô cùng qua loa.
"Trình độ như các em, tôi chỉ cần liếc qua là biết được bao nhiêu điểm rồi—"
Cô liếc vài cái, đột nhiên khựng lại.
Sau đó, cô không tin vào mắt mình, lật đáp án chuẩn ra đối chiếu từng câu một.
Cô xem đi xem lại mấy lần.
Cuối cùng, cô không thể tin nổi thốt lên: "Điểm tuyệt đối? Cả hai bài đều là điểm tuyệt đối?"
Cả lớp xôn xao.
Cô chủ nhiệm hoàn h/ồn, đ/ập mạnh xấp bài xuống bàn, giọng điệu trở nên sắc lẹm.
"Các em gian lận đúng không!"
"Nói mau, là lấy được đáp án từ trước à?"
"Hay là hai đứa chép bài của nhau?"
Tôi cười, chỉ vào mấy câu hỏi lớn trong bài.
"Cô nhìn cho kỹ đi ạ, cách giải của hai chúng em không những khác nhau mà còn khác cả đáp án chuẩn nữa."
"Thế này thì chép kiểu gì ạ?"
Cô chủ nhiệm cúi đầu xem thêm vài lần nữa, mặt lúc xanh lúc trắng.
Cô đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Có phải đề lần này quá dễ rồi không."
Sau đó cô bắt đầu điểm danh, gọi học sinh đứng nhất, nhì khối cùng vài học sinh giỏi toán khác lên.
"Mấy em làm xong rồi thì nộp bài lên đây."
Tôi nhìn theo hướng đó. Tôi đã thấy cặp song tinh học bá trong truyền thuyết, một nam một nữ.
Cả hai cầm bài thi đi ngang qua chúng tôi, ánh mắt kh/inh khỉnh như thể đang nhìn một đống rác.
Sự tò mò về kẻ mạnh trong lòng tôi lập tức biến mất.
Tôi và Trình Tri Diên tuy thích làm màu, nhưng chúng tôi chỉ thi đua với bản thân, không bao giờ coi thường người khác.
Cô chủ nhiệm chấm xong bài của họ rất nhanh nhưng mãi không lên tiếng.
Cặp song tinh học bá tự tin lên tiếng: "Cô ơi, chúng em được bao nhiêu điểm ạ?"
Biểu cảm của cô chủ nhiệm rất kỳ quặc, cô do dự một lát rồi nhìn về phía người đứng nhất khối: "Tào Dương, 142 điểm."
Rồi nhìn sang người đứng thứ hai: "Đường Mật, 137 điểm."
Còn những người còn lại, không ai vượt quá 140 điểm.
Sắc mặt của mấy học sinh giỏi kia đỏ bừng lên.
Đường Mật phản ứng trước, mỉm cười nói: "Đề lần này độ khó hơi cao, hai câu lớn cuối cùng đều là nội dung ngoài chương trình, chúng em vẫn chưa học đến..."
Tào Dương lập tức tiếp lời: "Đúng vậy, hai người kia chắc chắn là do trường cũ dạy nhanh hơn nên đã học trước rồi."
Tôi kêu "à" một tiếng, giả vờ ngạc nhiên.
"Vừa rồi không phải cô nói đề quá dễ sao?"
Trình Tri Diên phối hợp bồi thêm một câu: "Rốt cuộc là khó hay dễ? Các cậu có cần thống nhất lại trước không?"
Sắc mặt Tào Dương trầm xuống, Đường Mật mím môi không nói gì nữa.
Cô chủ nhiệm xem lại đề từ đầu đến cuối một lần nữa.
Như thể tìm được lối thoát, cô vứt xấp bài thi sang một bên, cười khẩy:
"Đề bài này độ khó quả thực rất lớn."
"Nhưng tôi dạy toán bao nhiêu năm nay, với độ khó này, các em nộp bài sớm như vậy mà vẫn đạt điểm tuyệt đối là điều tuyệt đối không thể!"
"Các em muốn gian lận thì cũng làm ơn động n/ão, cân nhắc logic một chút!"
Cô lạnh lùng nói:
"Gian lận mà không thừa nhận, đây chính là vấn đề nhân phẩm!"
"Học kém có thể bổ túc, nhưng nhân phẩm kém, ra xã hội chỉ là thứ cặn bã!"
Phía dưới lập tức có học sinh phụ họa theo.
"Thảo nào phải chuyển trường, biết đâu là do ở trường cũ gian lận bị phát hiện."
"Chắc là ăn tr/ộm đáp án rồi, thật kinh t/ởm."
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô chủ nhiệm, không hề lùi bước.
"Gian lận thì phải có bằng chứng."
"Chúng em có thể làm bài tại chỗ. Nếu không làm được, chúng em sẽ nghỉ học ngay lập tức."
Trình Tri Diên tiếp lời:
"Được. Nhưng nếu chúng em làm được, thì cô tính sao ạ?"
Cô chủ nhiệm do dự một chút, như thể đang cân nhắc tính khả thi.
Đúng lúc này, chủ nhiệm khối đi ngang qua cửa, nhíu mày, giọng nói sang sảng vang lên:
"Đang học hành mà ồn ào gì thế, vây quanh bục giảng làm gì?"
Cô chủ nhiệm như tìm được chỗ dựa: "Chủ nhiệm Trương, anh đến đúng lúc lắm!"
"Hai học sinh này, kiểm tra nhỏ nộp bài sớm mà đều được điểm tuyệt đối."
"Tôi nghi ngờ chúng gian lận, đang định ra đề tại chỗ để kiểm chứng."
Chủ nhiệm Trương nhìn chúng tôi: "Sao nhìn lạ mặt thế?"
"Trước giờ chưa thấy hai đứa này trong lớp các cô."
Cô chủ nhiệm kéo dài giọng, đầy ẩn ý: "Học sinh chuyển trường ạ."
"Ồ—"
Ánh mắt chủ nhiệm Trương thay đổi ngay lập tức.
Rõ ràng là ông ta cũng có cùng suy nghĩ với cô chủ nhiệm, cho rằng chúng tôi chắc chắn là học sinh kém.
Ông ta sa sầm mặt, vẫy tay:
"Ra đề tại chỗ? Đừng có lãng phí thời gian vào mấy trò vô bổ đó."
"Chẳng lẽ vì hai đứa các em mà làm chậm tiến độ học tập của cả lớp, lãng phí tài nguyên giáo dục!"
"Học sinh lớp tên lửa toàn là những mầm non đại học trọng điểm, thậm chí là hạt giống cho danh hiệu thủ khoa của tỉnh đấy!"