Ta khẽ phất tay, thị vệ bên cạnh liền đưa cho Nguyên Triệt một thanh đ/ao.
“Gi*t hắn đi, trẫm sẽ tin ngươi không liên can đến chuyện này, bằng không…”
Nguyên Triệt đột nhiên bật cười: “Gi*t ta sao?”
Lúc này đến lượt ta im lặng.
“Tiêu Thanh Nhiên, nàng sẽ không gi*t ta, mà còn không dám làm ta bị thương.” Nguyên Triệt như tìm ra được chiêu đối phó ta, đôi mắt sáng rực lên.
Ta thong thả bước đến gần hắn: “Ta quả thực sẽ không gi*t ngươi, nhưng ta có thể gi*t người ngươi yêu thương, còn có thể gi*t mẫu hậu tốt bụng của ngươi.”
Nguyên Triệt run lên bần bật.
“Người đâu, đi mời Hoàng hậu…”
Lời ta còn chưa dứt, ánh mắt Nguyên Triệt trầm xuống, ngài vung đ/ao, đ/âm mạnh vào tim Lưu Phong.
M/áu tươi b/ắn đầy tay ngài.
Nguyên Triệt thất thểu bước ra ngoài, h/ồn vía lạc đi đâu mất.
Trở về Trường Xuân cung, ngài ngồi bên cửa sổ ngẩn ngơ u sầu.
Đột nhiên, trong đầu ngài lóe lên một tia sáng: nếu ngài tự kết liễu bản thân, chẳng phải mọi thứ sẽ trở về vị trí cũ sao?
Nhưng khi cầm d/ao găm trên tay, ngài lại không sao đ/âm xuống được.
Thúy Liễu khoanh tay, thong dong đứng ở cửa, ra vẻ xem kịch, chẳng có ý định ngăn cản.
Không đúng, có lẽ một nhát d/ao này đ/âm xuống, Tiêu Thanh Nhiên sẽ vĩnh viễn chiếm lấy thân x/ác của ngài.
“Bệ hạ, có khẩn báo từ biên quan.”
Ta mở mật thư ra — quân Nam Man xâm phạm bờ cõi, liên tiếp công phá ba thành.
Sáng sớm hôm sau, ta công bố chiến báo trước triều đình.
Ta lệnh cho phụ thân Tiêu Hoài Nghiệp làm chủ soái, huynh trưởng Tiêu Thanh Viễn làm phó tướng, dẫn hai mươi vạn đại quân xuất chinh.
Sau khi tan triều, ta triệu phụ thân và huynh trưởng vào Ngự thư phòng.
“Cha, huynh, lần này quân Nam Man tiến công rất khả nghi, con nghi ngờ trong triều có kẻ thông đồng với giặc.”
Tiêu Thanh Viễn sắc mặt trầm trọng: “Thanh Nhiên, ý muội là…”
“Nhà họ Phùng muốn soán vị đã không phải chuyện ngày một ngày hai, chỉ là e ngại Tiêu gia quân nên chưa dám lộ rõ dã tâm lang sói.
Nếu con đoán không nhầm, Phùng Thái sư — tổ phụ của Hoàng hậu là Phùng Kính, tất sẽ thừa cơ lấy mạng các người.”
Ta nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt phụ huynh: “Cha, huynh, đừng vội, chúng ta sẽ thuận nước đẩy thuyền…”
Ba ngày sau, đại quân xuất chinh.
Ta đứng trên thành lâu, nhìn đại quân lên đường, dõi theo bóng dáng phụ huynh dần khuất xa, trong lòng thầm cầu nguyện.
Ngày thứ mười đại quân xuất chinh, biên quan truyền về tin thắng trận — Tiêu gia quân đại phá quân Nam Man, thu hồi lãnh thổ.
Đồng thời, bằng chứng thư từ qua lại giữa Phùng Kính và nhị vương tử Nam Man cũng được bí mật chuyển đến tay ta.
Ta lập tức tống giam Phùng Thái sư, tịch thu gia sản nhà họ Phùng, tống ngục cả gia tộc, dư đảng của bọn chúng ta cũng không tha một ai.
Phe cánh họ Phùng bị triệt hạ, triều đình không còn trở ngại lớn nào.
Năm vạn Tiêu gia quân hồi kinh, đóng quân ở ngoài thành.
Mọi thứ đã đến lúc trở về đúng vị trí.
“Hôm nay trẫm có một việc muốn tuyên bố.” Ta đứng trước long ỷ, nhìn xuống quần thần.
Bá quan cúi người lắng nghe.
“Trẫm, không phải là Nguyên Triệt.”
Trong điện tĩnh lặng như tờ, sau đó là một trận xôn xao.
“Ta chính là Tiêu Thanh Nhiên, Thái tử phi trước đây, Tiêu Quý phi hiện tại.” Ta chậm rãi nói, “Tiêu gia quân của ta liều ch*t bảo vệ Đại Hạ, chỉ vì sự đa nghi của hắn, hắn đã cư/ớp ngôi vị Hoàng hậu của ta, giam cầm phụ huynh ta, c/ắt đ/ứt dòng dõi của ta.
Kẻ bất nhân bất nghĩa như vậy, không xứng làm vua.
Để bảo toàn tính mạng cả tộc, ta bất đắc dĩ phải dùng bí thuật hoán đổi linh h/ồn, tạm thời mượn thân x/ác này.”
Phe Phùng Thái sư đã bị thanh trừ, số còn lại phần lớn là trung lập hoặc nghiêng về Tiêu gia. Nhưng dù vậy, lời này vừa thốt ra vẫn gây nên sóng gió lớn.
Cửa bên mở ra, ‘Tiêu Quý phi’ bị áp giải vào.
Ngài nhìn thấy các đại thần đã lâu không gặp, lớn tiếng hô: “Trẫm mới là Hoàng đế, trẫm mới là Nguyên Triệt chân chính, Tiêu Thanh Nhiên yêu nữ này đã cư/ớp thân x/ác của trẫm!”
Bá quan kinh hãi.
Ta bước đến giữa điện, rút d/ao găm trong tay áo, nắm lấy tay Nguyên Triệt, nhanh chóng rạ/ch một đường lên lòng bàn tay ngài, rồi lập tức rạ/ch lên lòng bàn tay mình một vết tương tự.
Bí thuật “Ảnh Hoán H/ồn” của Huyền Vụ Cốc lại một lần nữa được thi triển.
Một hơi thở sau, linh h/ồn của ta và Nguyên Triệt đã trở về đúng vị trí.
Nguyên Triệt cúi đầu nhìn, thấy mình đã trở lại thân x/ác cũ, sau phút giây mừng rỡ ngài trầm mắt xuống, ra vẻ đế vương: “Người đâu, bắt yêu phụ này lại, trẫm sẽ đem nàng x/é x/ác làm năm.”
Thế nhưng, thị vệ cầm đ/ao hai bên không ai hưởng ứng.
Nguyên Triệt không tin quay nhìn một vòng: “Các ngươi muốn tạo phản sao?”
Ta vỗ tay hai cái,
ngoài điện vang lên tiếng bước chân chỉnh tề, Tiêu gia quân tràn vào, bao vây Cần Chính điện chật kín.
Tiêu Hoài Nghiệp, Tiêu Thanh Viễn tay cầm trường ki/ếm đi phía sau.
Nguyên Triệt gầm lên: “Tiêu Thanh Nhiên, nhà họ Tiêu các ngươi quả nhiên là phản tặc.”
Ta không đáp lời, quay người bước lên bậc đ/á, đứng trước long ỷ.
“Ta, Tiêu Thanh Nhiên, hôm nay sẽ trừ lo/ạn phản chính, trả lại cho thế gian một bầu trời quang đãng.” Ta chỉnh lại vạt váy, ngồi xuống long ỷ.
Ta quét mắt nhìn bá quan trong điện: “Kẻ nào có dị nghị, bây giờ có thể bước ra.”
Không ai lên tiếng.
Nguyên Triệt cười gằn vì tức gi/ận: “Một lũ tham sống sợ ch*t, trẫm nuôi các ngươi uổng công.”
Ngài chạy tới, đi/ên cuồ/ng lay mấy vị đại thần từng rất coi trọng, quát m/ắng bọn họ còn không bằng súc vật.
Ngài quá ngây thơ rồi, trước quyền lực tuyệt đối, người biết thời thế mới là trang tuấn kiệt.
Tiêu Hoài Nghiệp, Tiêu Thanh Viễn quỳ xuống đầu tiên: “Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng, một lão thần quỳ xuống: “Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Tiếp đó, người thứ hai, người thứ ba…
Văn võ mãn triều, toàn bộ cúi đầu bái lạy, ba lần hô vạn tuế.
“Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
“Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
“Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Trong tiếng hô vang của quần thần, ta chính thức lên ngôi Nữ đế, đổi quốc hiệu là Tân.
Nguyên Triệt mặt mày tái nhợt như đất, mềm nhũn ngã gục trên nền điện.