Tô Thanh Hòa nắm ch/ặt điện thoại, hơi lạnh thấm qua đầu ngón tay. Điện thoại rung lên lần nữa, vẫn là tin nhắn từ Tạ Nghiễn Lễ.
【Tạ Nghiễn Lễ: Không nói gì? Vậy tôi coi như cậu mặc định rồi. Hai giờ chiều mai, gặp nhau ở cổng Bắc trường nhé.】
Tô Thanh Hòa cúi đầu gõ hai chữ “Được ạ”, nhấn gửi.
Màn hình điện thoại tắt ngấm, Tô Thanh Hòa sải bước đi về phía trước, bỏ lại sau lưng những cảm giác chua xót không đáng có.
Vì nhà ở ngay tại địa phương, Tô Thanh Hòa không ở ký túc xá trường.
Hôm sau, khi bà ngoại gọi video tới, Tô Thanh Hòa đang ướm hai chiếc áo khoác trước gương.
“Bà ngoại, chiếc màu xanh nhạt này với chiếc màu vàng nhạt này, con mặc cái nào đẹp hơn ạ?”
Bà ngoại nheo mắt nhìn hồi lâu, cười hiền hậu: “Cái nào cũng đẹp, Thanh Hòa nhà ta mặc gì cũng đẹp hết.”
Tô Thanh Hòa làm nũng bắt bà phải chọn một cái, thì đối diện cửa sổ bỗng truyền đến một tiếng hừ lạnh đầy mỉa mai.
“Trời lạnh thế này mà mặc ít thế, muốn phong độ không muốn nhiệt độ, cóng ch*t cậu cho rồi.”
Tô Thanh Hòa không cần ngẩng đầu cũng biết là ai.
Cửa sổ phòng Lục Tuế Triều đối diện thẳng với phòng cô, lịch sinh hoạt của tên này cô biết rõ như lòng bàn tay.
Tô Thanh Hòa lười chấp nhặt hắn, tiếp tục trò chuyện với bà ngoại.
Ở sân dưới lầu bên cạnh, Lục Diệu - em gái Lục Tuế Triều - đang nhảy dây. Nghe thấy vậy, cô bé ngẩng đầu trêu chọc: “Anh, anh đối với người ngoài thì khách khí lắm mà, sao cứ hay cà khịa chị Thanh Hòa thế?”
Ánh mắt Lục Tuế Triều d/ao động trong chốc lát, gắt gỏng: “Người khác không phiền phức như chị ta.”
Lục Diệu cười hì hì bồi thêm một nhát: “Em còn tưởng anh thầm mến chị Thanh Hòa, cố ý gây sự để thu hút sự chú ý của người ta chứ, chiêu trò của học sinh tiểu học gh/ê~”
Động tác cầm áo của Tô Thanh Hòa khựng lại.
“Anh thích ai cũng không bao giờ thích chị ta!”
Giọng Lục Tuế Triều đột nhiên cao vút lên, như con mèo bị giẫm phải đuôi. Nói xong, hắn “rầm” một tiếng đóng sầm cửa sổ lại.
Tô Thanh Hòa hạ mắt chào tạm biệt bà ngoại, cất chiếc áo khoác màu xanh đi, thay chiếc màu vàng nhạt rồi ra ngoài.
Vừa ra khỏi cổng, Lục Diệu bất ngờ nhảy ra kéo Tô Thanh Hòa lại. Cô bé ghé sát vào, nháy mắt tinh nghịch: “Chị Thanh Hòa, em nói chị nghe chuyện này, dạo này anh em cứ bí ẩn lắm, chắc là đang chuẩn bị quà bất ngờ cho sinh nhật chị đấy.”
Tô Thanh Hòa nhìn vẻ mặt hào hứng của cô bé mà trong lòng không chút gợn sóng.
Quà sinh nhật bất ngờ.
Lần trước cô bé cũng nói y như vậy, bảo Lục Tuế Triều đang bí mật chuẩn bị quà cho cô. Tô Thanh Hòa khờ dại tin theo.
Kết quả đợi cả một ngày trời, thứ cô nhận được là một bức ảnh trên vòng bạn bè: Hắn đang tổ chức sinh nhật cho một cô gái tên Ân Lộ. Cô gái đó sở hữu khuôn mặt mà chính miệng hắn từng khen là “đẹp tuyệt mỹ”.
Cho nên lần này, cô sẽ không tự mình đa tình nữa.
“Chị đi đây, Tiểu Diệu.”
Tô Thanh Hòa không tiếp lời, vẫy tay rồi đi về phía trạm xe buýt.
Vừa đến trạm, Tô Thanh Hòa lấy điện thoại ra định gửi tin nhắn thì một tràng cười phóng khoáng bay theo gió vào tai.
“Lục Tuế Triều, đạp nhanh nữa lên! Con diều sắp bay lên rồi~”
Ngước mắt nhìn lên.
Lục Tuế Triều đang đạp xe lao tới, ngồi phía sau là Ân Lộ đang cười nghiêng ngả, tay còn cầm một con diều.
Phóng khoáng, tự tin, rực rỡ.
Ân Lộ từ đầu đến chân hoàn toàn đúng gu thẩm mỹ của Lục Tuế Triều.
Ánh mắt Tô Thanh Hòa và Lục Tuế Triều vô tình chạm nhau giữa không trung. Hắn phanh gấp, đầu xe bẻ lái, dừng lại vững vàng trước mặt cô.
“Ồ.” Hắn chống một chân xuống đất, cằm hơi hếch lên, giọng điệu lười biếng, “Đi hẹn hò à? Sao thế, Tạ Nghiễn Lễ không đến đón cậu à? Để cậu đứng đây khổ sở đợi xe buýt thế này?”
Câu nói này mang theo chút vị chua của ngày hôm qua. Như là chế giễu, lại như đang thăm dò? Dù là gì đi nữa thì cũng hoàn toàn không cần thiết.
Tô Thanh Hòa thu lại cảm xúc, thản nhiên đáp bốn chữ: “Liên quan đến cậu.”
Lục Tuế Triều nhíu mày, khó chịu “tch” một tiếng, hắn vừa định mở miệng đã bị Ân Lộ ngồi phía sau cư/ớp lời.
“Lục Tuế Triều, đây là thanh mai trúc mã của anh à?”
Ân Lộ đá/nh giá Tô Thanh Hòa từ trên xuống dưới, bật cười: “Đúng là như anh nói thật, nhạt nhẽo quá, chẳng khiến người ta thấy hứng thú gì cả.”
Câu nói này ít nhiều cũng khá tổn thương. Tô Thanh Hòa đang định đáp trả, dạy cho cô ta cách làm người thì phía sau đột nhiên truyền đến tiếng động cơ gầm rú trầm thấp.
Một chiếc Maybach màu đen sang trọng mang theo áp lực cực lớn, dừng lại vững vàng trước mặt ba người họ.
Cửa kính xe từ từ hạ xuống.
Tạ Nghiễn Lễ một tay đặt trên vô lăng, khuôn mặt thanh lãnh cao quý lộ ra. Ánh mắt anh vẫn bình thản, nhưng khi nhìn về phía Tô Thanh Hòa lại dịu đi vài phần.
“Xin lỗi, để cậu đợi lâu.”
Ánh mắt Tạ Nghiễn Lễ dán ch/ặt vào Tô Thanh Hòa, giọng nói trầm ổn: “Tô Thanh Hòa, lên xe.”
Sắc mặt Lục Tuế Triều lập tức trầm xuống.
Tô Thanh Hòa mở cửa xe bước vào, trong xe thoang thoảng mùi hương tuyết tùng dịu nhẹ.
“Rầm” một tiếng.
Cái lạnh dưới không độ bên ngoài bị chặn lại hoàn toàn, cách biệt với tiếng kêu kinh ngạc đầy khoa trương của Ân Lộ, cũng chặn đứng khuôn mặt u ám đầy cáu kỉnh của Lục Tuế Triều.
Chiếc xe êm ái hòa vào dòng người.
Tô Thanh Hòa nắm ch/ặt dây an toàn, lén dùng khóe mắt quan sát Tạ Nghiễn Lễ.
Anh mặc chiếc áo khoác màu xám đậm, bàn tay cầm vô lăng lộ rõ các khớp xươ/ng, chiếc đồng hồ cơ tối giản trên cổ tay toát lên vẻ sang trọng kín đáo.
Nhìn lại bộ đồ học sinh mình đang mặc... Tô Thanh Hòa không hiểu sao lại thấy hơi căng thẳng.
Suốt dọc đường không ai nói lời nào.