Để trợ cấp cho cô ta, mẹ tôi vốn chẳng cần phải nhận việc làm thêm lúc đêm hôm, càng không thể nào bị thương.
Nhưng khi tôi định bước lên tranh luận, mẹ tôi đã lắc đầu ngăn lại, lặng lẽ đi rửa tay. Vết thương bị cồn sát trùng kích ứng sưng tấy lên mấy vòng, khó mà tưởng tượng nổi bà đ/au đớn đến nhường nào.
Thế nhưng dù vậy, Đường Khê Khê vẫn không ngừng buông lời chê bai.
“Chà, bao giờ trường mới đưa hệ thống AI vào sử dụng nhỉ, cầu trời ngày đó mau tới đi.”
Nghe câu nói ấy, tôi chợt hiểu tại sao mẹ lại đành nuốt gi/ận làm lành.
Trước đó, trong trường đã rộ lên tin đồn nhà trường muốn nhập hệ thống chia suất ăn tự động AI để c/ắt giảm chi phí.
Mẹ đã gắn bó với ngôi trường này nửa đời người, giờ đây chỉ đành phải cẩn trọng từng li từng tí, sợ rằng chỉ cần làm sai sót điều gì nhỏ nhặt cũng sẽ bị ban lãnh đạo mượn cớ sa thải.
Cuối cùng.
Đường Khê Khê bưng khay cơm mới được chia, ngẩng cao đầu nở nụ cười của kẻ chiến thắng.
Cô ta nghèo khó cả một đời.
Nên chỉ biết tìm ki/ếm chút cảm giác hiện diện trên những người lao động chân tay như mẹ tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đắc ý ấy, thầm nghĩ hôm nay về nhà dù thế nào cũng sẽ không để mẹ tiếp tục trợ cấp cho kẻ vo/ng ân bội nghĩa này nữa.
Cô ta không đáng được nhận, càng không xứng đáng.
Nhưng tôi nào ngờ, Đường Khê Khê vẫn chưa chịu dừng lại.
Tôi xếp ngay sau lưng cô ta.
Khi mẹ đang chia cơm cho tôi, cô ta đứng bên cạnh cứ chằm chằm nhìn, rồi đột nhiên nổi đóa gi/ật phắt khay cơm của tôi.
Tiếp đó, cô ta dùng đũa bới tung đĩa gà hầm khoai tây.
“Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy! Trần An! Sao cậu lại được bảy miếng th!t! Trong khi tôi chỉ có sáu miếng!”
Dứt lời, cô ta quẳng đôi đũa xuống đất cái rầm.
“Hay lắm! Mẹ cậu đang lợi dụng chức vụ để trục lợi!”
“Không ngờ bà ta trông có vẻ hiền lành thật thà, mà sau lưng lại đen tối đến thế, ngày nào cũng tham ô tiền của nhà trường!”
“Các bạn ơi, người này ngày nào chia cơm cũng bớt xén, không thể để bà ta tiếp tục làm việc ở căng tin được nữa!”
Trong khay cơm quả thực có đúng bảy miếng th!t.
Nhưng đó hoàn toàn là sự ngẫu nhiên.
Điều mẹ tôi có thể làm là cố gắng múc sao cho mỗi muỗng có lượng thức ăn tương đương nhau, chứ không thể nào đong đếm hoàn toàn chính x/ác như nhau được.
“Các bạn ơi, mọi người nghe tôi nói này.”
Đường Khê Khê vỗ tay ra hiệu, thu hút ánh nhìn của mọi người về phía mình.
“Tôi đã thấy nghi ngờ từ lâu rồi! Hai năm nay, mỗi lần đi lấy cơm tôi đều cảm thấy suất của mình ít hơn Trần An, hôm nay cuối cùng cũng bắt được quả tang!”
“Để mọi người không phải chịu thiệt thòi nữa, tôi đề nghị chúng ta cùng ký tên khiếu nại, yêu cầu nhà trường đưa hệ thống chia cơm AI vào sử dụng. Khi đó, trả bao nhiêu tiền sẽ nhận được đúng bấy nhiêu suất, tránh để một số kẻ ngày nào cũng ăn chực chiếm phần!”
Trong đám đông bỗng có người cất tiếng hô.
“Trước đây tôi còn tưởng quầy số một chia phần hào phóng, giờ ngẫm lại toàn là rau nhiều th!t ít, hóa ra chúng ta đều bị lừa cả rồi!”
Tiếng bàn tán ngày càng rầm rộ, mẹ tôi đứng trong quầy sốt ruột đến ch/áy mày ch/áy mặt, chỉ biết liên tục lắc đầu thanh minh: “Không phải đâu, không phải thế đâu…”
Nhìn mẹ sắp bật khóc vì lo lắng, tôi sấn tới túm ch/ặt lấy cổ áo Đường Khê Khê.
“Tôi cảnh cáo cậu đừng có mà gây chuyện!”
“Cậu chê suất ăn của mình ít, nhưng cậu có biết suốt hai năm qua cậu toàn là ăn chực không!”
“Cái gọi là suất cơm một xu, thực chất toàn là do mẹ tôi âm thầm bỏ tiền túi ra bù đắp!”
Mẹ tôi làm việc thiện không muốn khoa trương, nhưng giờ kẻ vo/ng ân bội nghĩa này đã dám cưỡi lên đầu bà mà b/ắt n/ạt.
Đường Khê Khê sững lại vài giây, rồi đột nhiên ngẩng cao đầu, tỏ vẻ hết sức hùng hổ.
“Buồn cười thật! Rõ ràng đây là khoản trợ cấp đặc biệt do ban giám hiệu phê duyệt, mẹ cậu chỉ là một bà chia cơm tầm thường, cũng dám cư/ớp công của nhà trường sao? Còn biết x/ấu hổ không!”
“Sao tôi chưa từng nghe nói đến khoản trợ cấp này, hay là có hiểu lầm gì ở đây?”
Thấy sự việc đã leo thang, bạn cùng bàn vội chạy lại lên tiếng bênh vực tôi.
“Thực ra mẹ Trần An là người rất tốt, chắc không đến nỗi như vậy đâu.”
Lời vừa dứt.
Đường Khê Khê hừ lạnh một tiếng, rồi như để chứng minh điều gì đó, một tay cô ta đ/è ch/ặt lấy tôi, tay kia cố sức gi/ật phắt chiếc áo khoác của tôi.
Cô ta quen lao động từ nhỏ nên sức khỏe rất tốt, tôi chẳng thể nào giãy ra được.
Chưa đầy nửa phút sau, Đường Khê Khê lục trong túi áo tôi ra một túi nhỏ đựng cánh gà kho, rồi quẳng mạnh vào mặt tôi.
“Mọi người nhìn xem! Mẹ nó đã lén giữ lại toàn bộ cánh gà trong nồi cho nó, chúng ta một miếng cũng chẳng được ăn!”
Cô ta đ/ập mạnh tay xuống bàn.
“Bằng chứng rành rành đây, xem cậu còn cứng miệng thế nào nữa!
Túi cánh gà này quả thực là mẹ đã nhét cho tôi lúc mới lấy cơm,
nhưng đó là đồ mẹ tự mang từ nhà đến để bồi dưỡng thêm cho tôi.
Tiếc rằng chẳng ai chịu nghe tôi giải thích, tất cả đều buông lời mắ/ng ch/ửi hai mẹ con tôi bày trò tiểu nhân.
Ngay cả bạn cùng bàn cũng lớn tiếng trách m/ắng tôi.
“Khê Khê nói đúng, thảo nào cậu tan học chẳng bao giờ vội vàng đi lấy cơm! Hóa ra đã có người lén để dành đồ ngon cho cậu!”
Sự việc ngày càng trở nên ồn ào.
Mẹ tôi vốn tính tình nhu mì, hiền lành, không bao giờ thích tranh chấp với ai, nhưng nhìn thấy con gái ruột bị vây khốn, bà vội vàng bước ra chắn lấy tôi.
“Các cháu ơi, các cháu hiểu lầm rồi, mẹ con tôi không làm chuyện ấy đâu.”
Vừa nói, bà vừa mở chiếc điện thoại đã vỡ nát cả mặt kính, lật tìm lịch sử giao dịch.
“Khê Khê cháu nhìn này, mỗi lần cháu quẹt thẻ xong, dì đều tự quẹt bù vào một lần. Một tháng cả nghìn hai trăm tệ dì cũng chẳng tiếc, làm gì có chuyện bớt xén khẩu phần ăn của các cháu.”
Mâu thuẫn này vốn do Đường Khê Khê khơi mào.
Mẹ tôi chỉ mong trước tiên có thể xoa dịu cảm xúc của cô ta.
Nhưng Đường Khê Khê thậm chí chẳng buồn ngước mắt lên, cô ta gi/ật phắt chiếc điện thoại ném xuống đất, rồi giẫm mạnh lên đó hai cái.
“Vẫn còn cứng miệng! Xem ra hôm nay phải cho bà một bài học ra trò!”
Ngay giây tiếp theo, cô ta hất thẳng khay cơm úp lên đầu mẹ tôi.
Một tiếng “xoảng” vang lên, nước canh theo mái tóc chảy xuống, cả khuôn mặt mẹ tôi bị dầu mỡ bôi lem nhem.