Nhìn con gái ăn táo, tôi và Lâm Uyển nhìn nhau mỉm cười. Trải qua t/ai n/ạn lần này, chúng tôi càng hiểu rõ hơn sự trân quý của gia đình.

Nửa năm sau, Tòa án Nhân dân Trung cấp thành phố Giang Thành mở phiên tòa xét xử vụ án này. Với tư cách là người nhà nạn nhân, tôi ngồi ở hàng ghế đầu tiên dành cho người dự thính.

Trên vành móng ngựa, Lý Tuyết đã cạo trọc đầu, mặc bộ quần áo tù nhân, người g/ầy rộc đi trông thấy. Cô ta không còn vẻ ngông cuồ/ng, hống hách như trước nữa. Ánh mắt đờ đẫn, không chút sức sống.

Thẩm phán đọc bản án ngay tại tòa:

“Bị cáo Lý Tuyết, là giáo viên mẫu giáo, biết rõ nạn nhân có tiền sử dị ứng nghiêm trọng nhưng vẫn cố ý ép buộc nạn nhân ăn thực phẩm gây dị ứng.”

“Khiến nạn nhân bị sốc phản vệ nặng, suýt chút nữa mất mạng, hành vi của bị cáo đã cấu thành tội cố ý gây thương tích.”

“Xét thấy th/ủ đo/ạn phạm tội cực kỳ đê hèn, ảnh hưởng xã hội vô cùng x/ấu, lại hoàn toàn không có ý hối cải.”

“Nay tuyên án bị cáo Lý Tuyết bảy năm tù giam, đồng thời cấm vĩnh viễn hành nghề liên quan đến giáo dục.”

Tiếng búa thẩm phán vang lên.

Bộp!

Lý Tuyết nghe xong phán quyết, đôi chân bủn rủn, đổ gục xuống vành móng ngựa. Cô ta cuối cùng cũng rơi nước mắt, nhưng mọi thứ đã quá muộn. Thứ chờ đợi cô ta là những năm tháng tù tội dài đằng đẵng và tăm tối.

Bước ra khỏi cổng tòa án, ánh nắng rải lên mặt, ấm áp vô cùng. Lâm Uyển nắm tay con gái, đứng dưới bậc thềm chờ tôi. Con bé mặc một chiếc váy liền mới, vui vẻ chạy nhảy khắp nơi.

“Bố ơi, nhanh lên!”

Con bé vẫy tay gọi tôi, nụ cười rạng rỡ.

Tôi hít một hơi thật sâu, sải bước tiến về phía họ.

“Bố đến đây.”

Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Dù thế giới này không phải lúc nào cũng ngập tràn thiện ý, nhưng chỉ cần chúng ta đủ dũng cảm, đủ kiên cường, nhất định sẽ bảo vệ tốt những người mình yêu thương.

Tôi nắm ch/ặt tay Lâm Uyển và con gái, hướng về phía ánh mặt trời, sải bước tiến về phía trước.

Hoàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lần Công Lược Thứ Hai Của Thánh Mẫu

Chương 15
Hệ thống bắt tôi đi cứu rỗi nam chính u ám. Đối phương là một anh chàng du học sinh đẹp trai vô cùng. Nhưng vì đôi chân tàn tật nên tính cách âm trầm, u uất, cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Mà tôi lại mắc bệnh thánh mẫu. Tôi chăm sóc anh ấy suốt ba năm, bao dung vô điều kiện. Thiếu điều dỗ dành anh ấy đến mức quay về trạng thái phôi thai. Nhưng đúng lúc tôi cầm hoa đi tỏ tình với anh ấy... Anh lại tiện tay ném bó hoa vào thùng rác, giọng đầy mỉa mai. “Đừng diễn nữa, tôi luôn nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống.” “Cậu thật sự nghĩ tôi thích cậu sao? Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và đám đào mỏ kia là… cậu miễn phí.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh ấy nở nụ cười lạnh lẽo. “Sao nào? Cậu được phép lừa tôi, còn tôi thì không được lừa à?” Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười thanh thản. “Không sao đâu. Nếu trong ba năm này, dù chỉ có một giây anh từng cảm thấy hạnh phúc, thì cuộc gặp gỡ của chúng ta cũng đã có ý nghĩa rồi.” “Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, tôi đổi sang công lược người khác là được. Chăm sóc bản thân nhé, tạm biệt.” Nói xong, tôi phớt lờ biểu cảm cứng đờ của anh ấy, trực tiếp rời khỏi thế giới đó. Nhưng khi tôi vừa tìm được đối tượng công lược mới. Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại độ hảo cảm của đối tượng công lược cũ dành cho cậu là 200… giá trị hắc hóa là… 3000?”
168
2 Huyết Hung Y Chương 12
6 Tiếng Hươu Kêu Chương 11
7 Bì Thi Ca Hí Chương 10
9 Em là của tôi Chương 24

Mới cập nhật

Xem thêm