“Theo điều tra của cảnh sát chúng tôi, Phùng Mạt Mạt và Trần Nguyệt đã cố tình khiêu khích, kích động bà Tô Bình tại b/ệnh viện, dẫn đến việc bà qu/a đ/ời. Sau đó, cả hai còn lén lút đá/nh cắp th* th/ể bà Tô Bình, giấu trong chiếc tủ đông cũ dưới tầng hầm nhà mình.”

“Tội mưu sát, tội tr/ộm cắp, tội xúc phạm th* th/ể, không một tội nào là chạy thoát.”

Chương 10

Cảnh sát trình ra một loạt bằng chứng và lệnh bắt giữ trước mặt Tống Tề Húc. Anh ta nhìn Phùng Mạt Mạt đang chật vật, nhếch nhác với ánh mắt đầy phẫn nộ, toàn thân bàng hoàng r/un r/ẩy.

Anh ta đã bị lừa.

Người nói dối không phải A Ngữ, mà là Phùng Mạt Mạt.

Bà Tô thực sự đã ra đi, và bà bị Phùng Mạt Mạt cùng Trần Nguyệt hợp mưu bức tử.

Chúng còn đá/nh cắp th* th/ể bà, vừa ăn cư/ớp vừa la làng, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu A Ngữ.

Khi bị anh hiểu lầm, A Ngữ đã tuyệt vọng đến nhường nào!

Anh là một thằng khốn, anh có lỗi với A Ngữ!

Phùng Mạt Mạt và Trần Nguyệt bị cảnh sát áp giải đi. Khi đi ngang qua trước mặt tôi, Trần Nguyệt, người vốn coi trọng nhan sắc nhất, khóc đến mức lớp trang điểm nhòe nhoẹt:

“Tiểu Ngữ, xin lỗi cậu.”

“Cậu chân thành coi tớ là bạn, tớ lại vì lòng hư vinh mà luôn ngấm ngầm ganh đua với cậu, giúp người ngoài làm tổn thương cậu, còn hại ch*t bà Tô người đã từng thương tớ, xin lỗi...”

Tôi lạnh lùng nhìn theo bóng hai kẻ bị c/òng tay rời đi.

Bây giờ nói xin lỗi còn có ích gì?

Người đã không còn nữa rồi.

Sự hối h/ận, chẳng qua cũng chỉ là vì biết mình sắp phải ngồi tù mà thôi.

Trần Nguyệt, cậu căn bản không xứng làm bạn của tôi.

Tiếng còi cảnh sát xa dần. Tôi nhìn lướt qua hiện trường đám cưới hỗn lo/ạn, cũng chuẩn bị rời đi. Cảnh sát vừa tìm thấy th* th/ể mẹ tôi. Tôi phải đi đón bà về nhà.

Một đám người lại ăn ý chặn đường tôi. Người dẫn đầu đương nhiên là Tống Tề Húc. Anh ta nhìn tôi với ánh mắt đầy hối h/ận, quỳ một chân xuống:

“Xin lỗi A Ngữ, là anh không biết nhìn người, đã làm tổn thương em.”

“Em định đi đón bà Tô về sao? Anh đi cùng em. Những năm tháng bên nhau, trong lòng anh từ lâu đã coi bà như mẹ ruột của mình, đi thôi, chúng ta đi đón mẹ về.”

Chị gái Tống Tề Húc lau nước mắt, cũng khuyên bảo tôi đầy tâm huyết:

“Không trách em trai, là người đàn bà khốn nạn kia quá nhiều tâm kế, lừa gạt tất cả mọi người. Tiểu Ngữ à, quay đầu là bờ, em nghe lời chị, tha thứ cho A Húc lần này đi, sau này nó nhất định sẽ đối xử tốt với em gấp bội.”

Những người bạn khác cũng níu kéo tôi:

“Niệm Ngữ, xin lỗi cậu.”

“Niệm Ngữ, chúng tớ thực sự không ngờ Phùng Mạt Mạt lại x/ấu xa đến vậy, tất cả đều bị cô ta lừa, tha lỗi cho chúng tớ được không?”

“Cậu và A Húc trải qua bao sóng gió mười hai năm không dễ dàng gì, sao có thể nói chia tay là chia tay? Cho anh ấy một cơ hội đi, ai cũng muốn thấy hai người hạnh phúc.”

“Đúng vậy, hai người kết hôn đi, sau này anh em chúng ta còn thường xuyên tụ tập.”

Tôi lạnh lùng quét mắt qua những khuôn mặt giả tạo, đáng gh/ét và buồn nôn này.

Người đàn ông tôi yêu suốt mười hai năm, có tám năm là ngoại tình.

Cô bạn thân nhất, người chị tôi kính trọng, những người bạn tôi từng giúp đỡ, không một ai chọn cách đứng về phía tôi hay tiết lộ sự thật.

Kể từ khoảnh khắc Tống Tề Húc phản bội tôi, từ khoảnh khắc họ biết chuyện mà vẫn chọn cách giấu giếm, tôi và họ đã chẳng còn bất cứ tình cảm nào để nói đến nữa.

Đám người này, không một ai xứng đáng với tấm chân tình của tôi.

“Cút.”

Tôi lạnh lùng thốt ra một chữ.

Đám người biết ý dạt sang hai bên nhường lối cho tôi.

Tôi không ngoảnh đầu lại rời đi. Đón th* th/ể mẹ về, tôi đưa bà trở về quê nhà ở Nam Thành.

Ngôi nhà cũ đã xuống cấp nhiều, nhưng sau khi tôi dọn dẹp, nó đã trở nên sạch sẽ và tràn đầy sức sống trở lại. Tôi từ bỏ công việc ở Kinh Thành, thi đỗ biên chế giáo viên tiểu học tại Nam Thành.

Không vì điều gì khác, chỉ vì ở lại mảnh đất này, nơi có hương vị của mẹ, khiến tôi cảm thấy an lòng.

Sau này, không nhớ là nghe từ ai, tôi biết được tin tức về Tống Tề Húc. Một lần huy động vốn thất bại, công ty của anh ta rơi vào khủng hoảng và phá sản hoàn toàn. Tất cả những gì có thể b/án anh ta đều đã b/án, nhưng vẫn không bù đắp nổi khoản lỗ hổng.

Người từng được vây quanh như sao trên trời, nay lại trở thành “kẻ mang vận xui” trong mắt bạn bè. Bạn bè, anh em, thậm chí cả chị gái ruột, tất cả đều đứng ngoài nhìn vào với ánh mắt lạnh lùng.

Không một ai muốn cho anh ta v/ay tiền để vượt qua khó khăn.

Không còn cách nào khác, Tống Tề Húc chỉ có thể một mình đi nhặt phế liệu để trả n/ợ.

Ngày tháng còn dài, chắc cũng sẽ có ngày trả hết n/ợ thôi.

Còn về phần Phùng Mạt Mạt và Trần Nguyệt, một kẻ bị tuyên án hai mươi năm, một kẻ mười lăm năm.

Đợi đến ngày mãn hạn tù, chắc họ cũng đã đến tuổi về hưu rồi.

Trong lúc tôi đang thẫn thờ, trong lớp lại có mấy đứa nhóc lén ăn vặt trong giờ. Tôi dùng ánh mắt sắc lạnh quét qua chúng, thu hồi hết đống bim bim, kẹo sữa.

“Tan học lên văn phòng gặp cô!”

Toàn văn hoàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm