Trong bản làng chúng tôi có một phong tục, người con gái muốn lấy người mình yêu thì phải leo lên đỉnh núi tuyết vào đêm đông mà gọi tên người đó. Nếu thung lũng vọng lại tiếng vang, nghĩa là thần núi đã đồng ý mối hôn sự này. Người con trai ở dưới núi nghe thấy, phải lập tức lên núi đón nàng. Nếu không đón, cô gái ấy cả đời sẽ lận đận tình duyên.
Tôi và thanh mai trúc mã Cố Tây Châu đã hẹn ước, năm hai mươi lăm tuổi sẽ thực hiện nghi thức gọi núi. Thế nhưng, tôi đợi đến mức môi tím tái, chân tay tê dại mất cảm giác, Cố Tây Châu lại không đến đón tôi như đã hẹn. Cho đến khi tiểu thư thành Cảng đi theo sau tôi để xem náo nhiệt, bắt chước dáng vẻ của tôi, cười khúc khích gọi tên Cố Tây Châu. Anh không chút do dự leo lên núi, ôm trọn cô ta vào lòng.
Tôi sững sờ tại chỗ, theo bản năng muốn chất vấn anh. Nhưng lại nghe thấy Cố Tây Châu đùa cợt với bạn bè: "Mạn Nghi ngày kia phải đi rồi, tất nhiên tôi phải ở bên chăm sóc cô ấy cho tốt."
"Vân Tang Châu gọi tên tôi trên núi tuyết, ngoài tôi ra không gã đàn ông nào dám đụng vào cô ấy, sang năm để cô ấy gọi lại lần nữa, tôi sẽ cưới cô ấy."
Tôi cắn nát môi đến bật m/áu, khẽ gọi tên Lệ Xuyên. Thung lũng lặng đi một chốc, thế mà lại vọng lại một tiếng đáp trả trầm đục, tựa như tiếng thở dài của thần linh. Chàng thanh niên cưỡi ngựa lao lên núi tuyết, ôm lấy tôi: "Tang Châu, ta đến rước nàng."
...
Lệ Xuyên dùng áo khoác da cừu quấn ch/ặt lấy tôi, thúc ngựa xuống núi. Gió tuyết quất vào mặt tôi đ/au như d/ao c/ắt, nhưng chẳng thấm thía gì so với nỗi đ/au nhói trong lòng. Sau khi được anh đặt xuống, tôi nhìn thấy Cố Tây Châu đang ngồi bên đống lửa từ xa. Anh đang cúi đầu quàng khăn cho Thẩm Mạn Nghi, dịu dàng vén những sợi tóc rối bên tai cô ta. Thẩm Mạn Nghi làm nũng đẩy anh, anh thuận thế nắm lấy tay cô ta rồi không buông ra nữa.
Bạn bè của Cố Tây Châu hùa theo trêu chọc: "Chị Mạn Nghi và anh Cố đứng cạnh nhau thật xứng đôi!"
"Anh Cố sợ chị Mạn Nghi lạnh, vừa xuống núi đã vội đi nấu canh gừng."
Có người chú ý đến tôi, tiếng cười nhỏ dần, họ nhìn tôi rồi thì thầm to nhỏ. Chẳng qua là đang đợi tôi nổi cáu, làm ầm ĩ lên. Tôi cắn vào vết thương đã đóng vảy trên môi, không bật khóc thành tiếng. Người đã hứa đến núi tuyết đón tôi, giờ đang bận rộn dịu dàng chăm sóc cho một cô gái khác.
Thẩm Mạn Nghi nhìn thấy tôi, lập tức chạy lại nắm lấy tay tôi: "Tang Châu, xin lỗi cậu, mình thật sự không biết đây là nghi thức đính ước của các cậu."
"Anh Cố chỉ thấy mình lần đầu lên núi tuyết nên muốn cho mình trải nghiệm thử việc gọi núi, cậu đừng trách anh ấy."
"Cậu đá/nh mình hay m/ắng mình cũng được, đừng làm ảnh hưởng đến tình cảm của hai người. Mình là người phương xa, vốn dĩ không nên xen vào chuyện của các cậu, ngày mai mình sẽ đi."
Cô ta giả tạo rơi vài giọt nước mắt, nhưng trên mặt đầy vẻ kh/inh bỉ. Cố Tây Châu nghe vậy, kéo mạnh Thẩm Mạn Nghi ra sau lưng che chở. Anh cúi đầu nhìn thấy tôi đầy mình băng tuyết, mày nhíu ch/ặt: "Vân Tang Châu, có phải cô nhất định phải làm Mạn Nghi khó xử trước mặt bao nhiêu người thế này không? Mạn Nghi ngày kia đi rồi, cô không thể bao dung một chút sao?"
"Sang năm gọi núi tôi sẽ đón cô, không làm lỡ dở mối nhân duyên tốt đẹp của cô đâu! Chẳng qua là muộn một năm thôi, cô có cần phải tự làm mình đóng băng thế này để ép tôi không?"
Anh thở dài, vẻ phiền chán: "Cô nhìn lại mình bây giờ xem, có điểm nào sánh bằng một ngón tay của Mạn Nghi?"
Thẩm Mạn Nghi thút thít sau lưng anh, anh lập tức quay người ôm lấy vai cô ta, giọng dịu lại: "Đừng khóc nữa, không liên quan đến em, là Tang Châu quá chi li tính toán."
Mẹ từng nói, Tang Châu có nghĩa là cát tường như ý. Mẹ đặt tên này cho tôi, hy vọng tôi cả đời được thần núi che chở, thuận lợi không ưu phiền. Thế nhưng cuộc đời tôi, thứ xa xỉ nhất lại chính là sự cát tường. Cha mẹ gặp tuyết lở trên đường đi nhiễu núi. Cố Tây Châu quỳ trước m/ộ họ thề thốt: "Cả đời này con nhất định sẽ yêu thương Tang Châu, tuyệt đối không để cô ấy chịu chút tủi thân nào."
Đáng tiếc, may mắn vẫn không mỉm cười với tôi. Người hứa che chở cho tôi, cuối cùng cũng thất hứa.
Cố Tây Châu bất đắc dĩ rót chén trà sữa nóng đưa cho tôi: "Đừng làm lo/ạn nữa, chuyện này cho qua đi được không?"
"Cô lạnh cả đêm rồi, uống chút cho ấm người, tôi đặc biệt cho thêm nhiều đường đấy."
Anh đến một lời xin lỗi cũng không chịu nói, chỉ muốn qua loa cho xong chuyện. Tôi giơ tay đẩy chén trà ra. Thẩm Mạn Nghi thấy vậy, rưng rưng nắm lấy tay áo Cố Tây Châu: "Tang Châu vẫn không chịu tha lỗi cho mình, mình quỳ xuống tạ lỗi với cậu ấy."
Cô ta giả vờ định quỳ xuống, Cố Tây Châu kéo cô ta lại, gầm lên với tôi: "Vân Tang Châu, cô có thôi đi không! Mạn Nghi đã hạ mình đến thế rồi, cô còn muốn làm lo/ạn đến bao giờ?"
Tôi quay người, đưa tay về phía Lệ Xuyên đang dắt ngựa bước tới. Anh nắm lấy tay tôi, mười ngón đan ch/ặt. Tôi nhìn lại Cố Tây Châu, giọng bình thản: "Không có chuyện gọi núi vào sang năm nữa đâu, tôi và Lệ Xuyên ở bên nhau rồi."
Chương 2
Cố Tây Châu sững người một chút, rồi bật cười khẩy.
"Vân Tang Châu, cô vì muốn chọc tức tôi mà thật sự tốn công tốn sức quá."
"Lệ Xuyên đã định cư ở Kinh Bắc từ lâu, lần này về cũng chỉ là để tế bái tổ tiên, vậy mà cô lại tìm anh ta để diễn kịch."
Anh khoanh tay, giọng điệu khẳng định: "Cô mười tuổi đã nói lớn lên sẽ gả cho tôi, mười lăm tuổi làm giày cho tôi, mười bảy tuổi trao đổi vật đính ước với tôi."
"Cô đợi tôi mười lăm năm, cả ngọn núi tuyết này ai mà không biết trong mắt Vân Tang Châu chỉ có tôi?"
Anh nhìn Lệ Xuyên một cái, ánh mắt đầy vẻ kh/inh bỉ,