Anh ta mặc một bộ đồng phục giao hàng màu vàng, tay xách một chiếc thùng giữ nhiệt.

“Trùng hợp thế?” Anh đưa tờ rơi cho tôi, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.

Tôi ngẩn người, rồi ngay lập tức vẻ mặt lộ ra sự kinh ngạc.

“Giang Vọng? Anh cũng ở đây... làm thêm à?”

Giang Vọng thuận nước đẩy thuyền: “Ra ngoài chạy vài đơn.”

Tôi kéo anh ngồi xuống bậc thềm bên hông trung tâm thương mại, lấy chai nước khoáng chỉ còn một nửa trong túi ra, hơi ngượng ngùng.

“Tôi chỉ còn mỗi cái này, nếu anh không chê thì...”

Giang Vọng nhìn chai nước, không nhận lấy mà lấy từ trong thùng giao hàng ra một chai không nhãn mác, vặn nắp đưa cho tôi.

“Uống cái này đi, khách hủy đơn nên được tặng đấy.”

Tôi nhận lấy, uống từng ngụm nhỏ: “Anh thiếu tiền lắm sao?”

Giang Vọng tựa vào tường: “Ừ, n/ợ nần không ít, tiền thuê nhà tháng sau còn chưa biết tính sao.”

Tôi đặt chai nước xuống, đưa tay nắm lấy tay anh.

“Không sao đâu.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng điệu kiên định.

“Tôi có thể làm thêm vài việc, tôi nuôi anh. Chỉ cần chúng ta cùng cố gắng, n/ợ rồi sẽ trả hết thôi.”

Ngón tay Giang Vọng cứng đờ, anh quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào tôi: “Hứa Thanh, cô mưu cầu điều gì?”

Tôi cúi đầu, đôi má ửng hồng: “Tôi thích anh!”

Giang Vọng cười: “Được, vậy cô nuôi tôi.”

Anh nắm ngược lấy tay tôi: “Nhớ kỹ đấy, là chính cô nói, đừng có hối h/ận.”

Tôi gật đầu thật mạnh: “Tuyệt đối không hối h/ận.”

Thiếu gia Giang à, đây là chính anh nói đấy nhé, đến lúc đó đừng có khóc lóc đòi hối h/ận.

Hạ Mạt liên kết với các bạn cùng phòng khác cô lập tôi, trong ký túc xá lớn tiếng bàn tán về tôi.

“Đúng là không biết liêm sỉ, đàn ông nào cũng vơ vào.”

“Chính thế, cư/ớp đàn ông của Hạ Mạt mà không soi lại xem mình là cái loại gì.”

Tôi mặc kệ tất cả.

Chai dưỡng da Giang Vọng tặng tôi bị Hạ Mạt vô tình làm đổ, vỡ tan tành.

Cô ta đảo mắt: “Ai bảo cô vứt đồ đạc bừa bãi làm gì.”

Tôi lặng lẽ ngồi xuống, thu dọn đống đổ nát.

Buổi tối khi video call với Giang Vọng, tôi đang cúi đầu bôi th/uốc lên mu bàn tay.

“Tay cô bị sao thế?” Anh hỏi.

“A? Không sao, bất cẩn va phải thôi.” Tôi vội vàng giấu tay ra sau lưng, nhưng ống kính vô tình quét qua đống mảnh vỡ chai lọ trên góc bàn.

Ngày hôm sau, bạn trai thiếu gia của Hạ Mạt đột nhiên bị gia đình khóa hết thẻ, rồi đ/á cô ta không thương tiếc.

Hạ Mạt tức gi/ận đến mức ch/ửi bới ầm ĩ trong ký túc xá, đ/ập phá sạch đống mỹ phẩm.

Tôi biết là do Giang Vọng ra tay.

Loại người như anh, sao có thể dung thứ cho kẻ khác đụng vào đồ của mình.

Cho dù đó chỉ là một món đồ chơi.

Để củng cố mối qu/an h/ệ, tôi quyết định tặng anh một món quà.

Tôi đặt trên mạng một chiếc khăn len đan tay.

Cố tình ghi chú là đan càng x/ấu càng tốt, càng nhiều đầu chỉ thừa càng tốt.

Giá vốn 30 tệ, chủ yếu là đá/nh vào giá trị cảm xúc.

Giang Vọng cầm chiếc khăn, biểu cảm khó nói nên lời.

Tôi đứng bên cạnh, mặt đỏ bừng.

“Xin lỗi... tôi mới tập đan lần đầu, x/ấu quá, hay là vứt đi đi.”

Tôi đưa tay định gi/ật lại, Giang Vọng lại tránh đi.

Anh quàng chiếc khăn lên cổ: “Khá ấm đấy.”

Đêm đó, Giang Vọng đặc biệt hưng phấn, nhưng vào thời khắc mấu chốt, anh đột nhiên dừng lại.

Anh bóp cằm tôi: “Hứa Thanh, nếu tôi cứ nghèo mãi như thế này, cô còn theo tôi không?”

Tôi ôm ch/ặt lấy cổ anh: “Anh nói gì vậy, cái tôi thích là con người anh, chứ đâu phải tiền của anh.”

Tôi ngẩng đầu, ánh mắt trong veo đầy thâm tình.

“Chỉ cần được ở bên anh, làm gì tôi cũng cam lòng.”

Cơ thể Giang Vọng cứng lại, sau đó là những đợt va chạm mãnh liệt hơn.

“Đồ ngốc.”

Tầm mắt tôi vượt qua vai anh, rơi vào chiếc đồng hồ anh tiện tay ném ở đầu giường.

Patek Philippe Nautilus, trên thị trường đồ cũ đã lên đến con số bảy chữ số.

Tôi cũng thầm đáp lại trong lòng: Đúng là đồ ngốc.

Ngày hôm sau, trang cá nhân của anh cập nhật một bức ảnh, là ảnh tự sướng anh đang quàng chiếc khăn len.

Mặc dù đã chặn hầu hết mọi người, nhưng ít nhất anh cũng đã chịu bước một bước.

Bài đăng này kí/ch th/ích Hạ Mạt.

Sau khi bị thiếu gia đ/á, cô ta lại nhớ đến giá trị của Giang Vọng như một phương án dự phòng.

Cô ta không cam tâm, trực tiếp xông xuống dưới ký túc xá nam chặn đường Giang Vọng.

Kết quả, cô ta tận mắt nhìn thấy Giang Vọng bước lên một chiếc Maybach màu đen.

Hạ Mạt đứng hình tại chỗ.

Cô ta cầm bức ảnh chụp lén chạy về ký túc xá, ném điện thoại trước mặt tôi.

“Hứa Thanh, đồ ng/u như cô bị lừa rồi.”

“Tôi đã thấy có gì đó không ổn từ lâu, làm gì có tên nghèo nào mà trông sang chảnh đến thế, Giang Vọng căn bản chỉ là loại tiểu bạch kiểm được người ta bao nuôi thôi.”

Cô ta càng nói càng kích động, như thể vừa bắt được một tin chấn động.

Tôi nhìn bức ảnh đó, trong lòng cười khẩy.

Hạ Mạt à Hạ Mạt, trí tưởng tượng của cô cũng chỉ đến thế là cùng.

Kịch bản thái tử gia vi hành thế này, quả nhiên đã vượt quá tầm hiểu biết của cô rồi.

Tôi đẩy điện thoại cô ta ra: “Giang Vọng không phải loại người đó.”

Hạ Mạt cười nhạt, cất điện thoại.

“Có phải loại người đó hay không, ngày mai đi hỏi là biết ngay thôi.”

“Hứa Thanh, cô cứ chờ mà khóc đi.”

3.

Đương nhiên là tôi sẽ không đi hỏi.

Nhưng loại n/ão tàn như Hạ Mạt, nếu thực sự chạy đi chất vấn Giang Vọng có làm 'trai bao' hay không, với tính khí của anh, chắc chắn sẽ lật mặt tại chỗ và lộ thân phận.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7