“Buông tay ra.” Tôi thở dốc, lồng ng/ực đ/au nghẹn, “Tôi khó chịu.”
“Vị trí bên cạnh tôi luôn để dành cho cô.” Nghiêm Tông Lễ nhìn chằm chằm tôi, như đang cố kìm nén cơn gi/ận, “Rốt cuộc tôi đối với cô chỗ nào không đủ tốt? A Ninh, đừng ép tôi nổi gi/ận.”
Hắn nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng, hắn hất mạnh tay tôi ra rồi quay lưng bỏ đi.
Tôi vịn tường, khom lưng xuống, nôn thốc nôn tháo.
Đến khi ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt âm trầm của Nghiêm Tông Lễ.
Chắc hẳn hắn nghĩ rằng tôi cảm thấy hắn thật gh/ê t/ởm.
Tôi vốn định giải thích, nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt ngược vào trong.
Thôi vậy.
Hắn muốn nghĩ thế nào thì tùy.
Tôi khó chịu đến mức đứng không vững, ra khỏi tửu lâu, chân bước lảo đảo.
Quẹo qua góc phố, tôi bước thẳng vào một phòng khám gần đó.
Người bắt mạch cho tôi là một vị đại phu trẻ tuổi.
Anh ta nhìn tôi một cái, rồi cúi đầu bắt mạch, tặc lưỡi một tiếng.
“Không phải trúng nắng đâu. Cô Mạnh, đây là hỉ mạch.”
Cả người tôi ch*t lặng, vội vàng đưa cánh tay kia ra.
“Anh bắt nhầm rồi.”
Anh ta bắt mạch lại lần nữa, gãi đầu.
“Không sai đâu, chính là hỉ mạch.”
Tai tôi ù đi, vịn ch/ặt lấy góc bàn, đ/ốt ngón tay siết đến trắng bệch.
“Anh… anh chắc chứ?”
Vị đại phu trẻ kia cũng không chắc chắn, vội mời vị đại phu già ở bên trong ra.
“Sư phụ, người xem giúp con, có phải con bắt nhầm không?”
Đại phu già đặt tay lên mạch, gật đầu.
“Không sai, có th/ai rồi. Được hơn một tháng. Chỉ là th/ai khí không ổn, có cần ta kê cho cô một thang th/uốc an th/ai không?”
Tôi lắc đầu lia lịa.
“Không, không cần đâu ạ.”
Như thể chạy trốn, tôi lao ra khỏi phòng khám.
Đi trên đường, người vẫn còn bàng hoàng.
Đứa trẻ này đến quá đột ngột.
Cho đến khi về đến phủ Thiếu soái, tôi vẫn chưa nghĩ ra nên làm thế nào.
Hạ Vân Đình đã về.
Chỉ là hắn đến viện khác.
Tôi biết điều đó vì ở cửa viện có hai thị nữ đang ngồi canh lò th/uốc sắc.
Mùi th/uốc đắng ngắt, cách xa cũng ngửi thấy.
Mỗi lần Hạ Vân Đình ngủ lại chỗ ai, hôm sau chắc chắn sẽ có một bát th/uốc được đưa đến.
Tôi và hắn thực ra cũng không mấy lần.
Thế nhưng mỗi lần như vậy, bát th/uốc đó tôi đều uống sạch sành sanh.
Vậy mà giờ đây vẫn đậu th/ai.
Hai thị nữ kia vừa canh lửa vừa cầm quạt tròn khẽ quạt.
“Cô nói xem, bát th/uốc này có thực sự linh nghiệm đến thế không?”
“Tất nhiên là linh. Phương th/uốc này do thầy th/uốc già kê, mạnh lắm. Mấy năm nay cô từng nghe thấy ai mang th/ai chưa?”
“Vậy tại sao Thiếu soái không muốn có con?”
“Cô ngốc à? Mấy người phụ nữ này xứng đáng sinh con cho ngài ấy sao? Nếu thực sự có, thì phải là chính thất phu nhân được cưới hỏi đàng hoàng. Như bọn họ, ngay cả một danh phận tử tế cũng không có, thực sự mang th/ai mới gọi là khổ mệnh. Xuất thân thấp hèn, mệnh cũng rẻ rúng.”
Tôi vô thức cúi đầu, nhìn bụng mình.
Phẳng lì, chẳng nhìn ra gì cả.
Thế nhưng đại phu nói rồi, th/ai không ổn.
Phần lớn là do bị những bát th/uốc đó làm tổn thương.
Về đến viện của mình, bên trong tối om.
Nghe nói tôi là người duy nhất được rước vào cửa phủ Thiếu soái một cách đàng hoàng.
Thế nhưng bát th/uốc tránh th/ai đó, chưa bao giờ thiếu phần tôi.
Thân phận nghe có vẻ khác biệt, nhưng rơi vào mắt họ, cũng chẳng có gì khác nhau.
Đêm đó, tôi ngồi đến tận sáng.
Sáng hôm sau, Hạ Vân Đình đến.
“Sao dậy sớm thế?”
Thực ra tôi thức trắng đêm.
Tôi cúi đầu đứng đó.
“Thiếu soái, hôm qua là tròn ba tháng ngày con vào phủ Thiếu soái.”
Hắn ậm ừ một tiếng, bưng chén trà lên uống một ngụm, không nói gì thêm.
Tôi nhìn hắn, vẫn lên tiếng hỏi.
“Thiếu soái, ba tháng đã đủ rồi. Ngài có thể thả con đi không?”
Hạ Vân Đình cười cười.
“Để đi tìm Nghiêm Tông Lễ à?”
“Không phải.”
“Vậy thì ở lại đây.”
Tôi cúi đầu, không dám nói thêm lời nào.
Ba tháng nay, tôi và hắn qua lại không nhiều.
Nhưng tôi hiểu, hắn không phải kiểu người dễ dàng thả người.
Vì vậy, tôi chỉ có thể tự mình trốn đi.
Tôi không muốn quay lại chỗ Nghiêm Tông Lễ, cũng không muốn tiếp tục bị giam cầm trong phủ Thiếu soái.
Trước đây tôi không có người thân.
Nhưng giờ đây, tôi đã có.
Hạ Vân Đình đi đến cửa, bỗng dừng lại, quay đầu nhìn tôi.
“Ta tạm thời sẽ không thả cô đi. Ít nhất là trong một năm này, sẽ không.”
“Dù sao, cô cũng là người do chính tay bản soái nạp vào cửa.”
Tôi cúi đầu tiễn hắn ra ngoài, trên mặt thậm chí còn treo nụ cười.
Có thả hay không, đã không còn quan trọng nữa.
Tôi nhất định phải rời đi.
Cho dù có bị bắt lại, cùng lắm thì cũng chỉ là một cái ch*t.
Sau khi quyết định xong, tôi bắt đầu chờ đợi.
Chờ một cơ hội để thoát thân.
Nửa tháng sau, cơ hội cuối cùng cũng đến.
Đêm đó, tôi nhân lúc xung quanh không người, tự tay châm lửa đ/ốt viện của mình.
Thi hài và xươ/ng cốt phụ nữ đã chuẩn bị sẵn, tôi đặt trên giường.
Viện này vốn vắng vẻ, đợi người phát hiện, rồi đợi lửa dập tắt, thứ trên giường kia đã ch/áy đến mức không còn nhận ra hình th/ù.
Tôi trèo qua tường viện, phía sau chính là dòng sông ngoài thành.
Khoảnh khắc nước lạnh tràn qua lồng ng/ực, cả người tôi run lên bần bật.
Thế nhưng tôi vẫn nghiến răng bơi về phía trước.
Bơi suốt gần nửa canh giờ, mới gắng gượng bò được lên bờ.
Nhìn lại, lửa ở biệt viện vẫn đang ch/áy.
Tôi không dám dừng lại, cầm theo giấy tờ giả đã chuẩn bị sẵn, đi đường thủy suốt đêm, đổi xe, rồi chuyển thuyền, một đường xuôi về phương Nam.
Đến khi thực sự dừng lại, tôi đã đến thị trấn nhỏ phương Nam từng ở mười năm trước.
Hẻo lánh, tĩnh mịch, lại bế tắc.