“Đề xuất bay lại, đá/nh giá cửa sổ gió c/ắt cùng việc điều chỉnh thứ tự tiếp cận sau đó, đều trùng khớp cao với chỉ dẫn và hồ sơ xử lý thời tiết của kiểm soát viên tháp điều khiển Tống Thanh Nguyệt.”

“Xin hỏi cơ phó Hứa Mạn sẽ giải thích thế nào? Việc này có phải là chiếm đoạt thành quả xử lý tình huống không?”

Xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.

Sắc mặt Hứa Mạn trắng bệch, tay cầm bút trình chiếu run lên bần bật.

Cô ấy đỏ hoe mắt nhìn xuống Lục Trầm ngồi dưới khán phòng.

Nghe thấy lời chất vấn này, tảng đ/á đ/è nặng trong ng/ực tôi chợt lỏng ra một chút.

Dù tin nhắn đó không phải do tôi gửi.

Tôi cũng chẳng muốn dùng cách này để vạch chuyện ra ánh sáng.

Lục Trầm nhìn tôi qua nửa phòng họp, lông mày nhíu ch/ặt, ánh mắt đầy nghi hoặc và lạnh lùng.

Tim tôi lại chùng xuống.

Lục Trầm đứng dậy, bước lên bục chính cầm lấy micro, giọng đều đều.

“Về nghi vấn ẩn danh vừa rồi, tôi xin có đôi lời giải thích.”

“Trong quá trình xử lý tình huống đặc biệt đêm qua, mọi quyết định then chốt của tổ bay đều do tôi trực tiếp chỉ đạo.”

“Cơ phó Hứa Mạn chỉ phối hợp hoàn thành các thao tác đã định ở khâu trọng yếu. Với tư cách cơ trưởng, tôi xin cam kết cách xử lý của cô ấy không hề có vấn đề.”

Nói đến đây, anh khựng lại, ánh mắt lướt qua đám đông, dừng trên người tôi.

“Tống Thanh Nguyệt là kiểm soát viên tháp điều khiển trực ca, nhiệm vụ chính là dựa trên quy trình để thực hiện cấp phép lưu lượng, kiểm soát khoảng cách và thông báo thông tin. Nhưng ai mà chẳng biết tháp điều khiển chỉ đóng vai trò phối hợp, chứ không phải người dẫn dắt.”

Tiếng bàn tán dưới khán phòng lập tức bùng n/ổ.

Có người xì xào, có người quay lại nhìn tôi.

Chỉ vài câu ngắn ngủi, Lục Trầm đã xóa sạch mọi phán đoán, điều phối, thậm chí là gánh chịu rủi ro mà tôi đã làm đêm qua.

Tôi chợt nhớ lại 7 năm trước, lần đầu tiên tôi đ/ộc lập trực ca đêm có lưu lượng lớn.

Khi ấy Lục Trầm vẫn còn là cơ phó, sau khi hạ cánh anh cố tình vòng xuống chân tòa tháp, mang cho tôi một ly sữa nóng.

Anh nhìn tôi nói: “Em yêu, chính chỉ dẫn của các em ở tháp điều khiển đã đưa anh trở về an toàn.”

Lúc đó tôi ngỡ rằng, anh thực sự hiểu tôi.

Vậy mà giờ đây, anh lại nói tôi chỉ là “phối hợp”.

Hứa Mạn đứng cạnh anh, sự hoảng lo/ạn trong đáy mắt dần lắng xuống.

Lục Trầm chỉnh lại micro trước mặt cô ấy, ra hiệu khuyến khích cô tiếp tục.

Cử chỉ ấy như một cái t/át, giáng thẳng vào mặt tôi.

Tôi bật dậy, bước thẳng về phía bục chính.

Lục Trầm bước nhanh xuống, nắm ch/ặt cổ tay tôi, siết đến đ/au nhói.

“Buông ra.” Tôi giằng mạnh, giọng run lên.

Anh không buông, khẽ gật đầu với mọi người xung quanh.

“Xin lỗi, cô ấy cần phối hợp đối chiếu một số chi tiết.”

Dứt lời, bất chấp tôi giãy giụa, anh kéo tôi ra khỏi phòng họp.

Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng.

Trong hành lang, tôi gạt phắt tay anh, khóe mắt đỏ hoe.

“Lục Trầm, để bảo vệ cô ta, anh biến tôi thành kẻ chỉ biết truyền lời theo đúng quy trình.”

“Trong mắt anh, tôi rốt cuộc là gì?”

Sắc mặt anh trầm xuống.

Tôi ngỡ anh sẽ giải thích, hoặc lại dùng những lý lẽ đường hoàng như trước để lừa tôi.

Nhưng anh bỗng bước tới một bước. Cúi đầu hôn xuống.

Nụ hôn rất ngắn, rất lạnh, không chút hơi ấm.

Không an ủi, càng không có chút áy náy. Chỉ chạm nhẹ một cái rồi lùi ra.

Toàn thân tôi cứng đờ tại chỗ.

Lục Trầm nhìn tôi, yết hầu khẽ động, giọng trầm xuống.

“Như vậy, ổn chưa? Thanh Nguyệt, em đừng làm lo/ạn nữa.”

Cảm giác s/ỉ nh/ục khổng lồ ập tới.

Tôi giơ tay, t/át thẳng vào mặt anh.

Mặt Lục Trầm lệch sang một bên.

Tôi dùng tay áo quệt miệng, nghiến răng nói: “Lục Trầm, anh thật khiến tôi gh/ê t/ởm.”

Tôi không nhìn anh thêm lần nữa, quay người bỏ đi.

Hứa Mạn lại bỗng lao ra, gọi với theo tôi.

“Chị Thanh Nguyệt, tiệc mừng công tối nay xin chị nhất định đến nhé?”

Cô ấy cố tình nâng cao giọng điệu.

“Em muốn nhân dịp trang trọng cảm ơn chị vì đã dẫn chúng em trở về qua tần số đêm qua, để tránh có người nói chúng em cư/ớp công của chị.”

Tôi chưa kịp lên tiếng, Lục Trầm đã áp sát tai tôi, hạ giọng:

“Thanh Nguyệt, cô ấy vẫn là người mới, em nhường cô ấy đi.”

“Em là vợ anh, giúp anh gánh vác chút chuyện, không cần so đo chi li đến vậy.”

Hơi thở tôi nghẹn lại.

“Vậy những lời trên tần số chung đêm qua, cũng chỉ là do cô ấy trẻ người non dạ, ăn nói không suy nghĩ?”

Lông mày Lục Trầm nhíu ch/ặt.

“Thanh Nguyệt, em đừng nói bậy, giữa anh và cô ấy chẳng có gì cả, đừng làm vấy bẩn thanh danh của người ta.”

“Em là kiểm soát viên, đừng mang tình cảm riêng tư giữa anh và em vào công việc, cũng đừng làm quá đà ở nơi làm việc.”

Tôi vốn nghĩ dù anh không còn yêu tôi, nhưng ít nhất vẫn là kẻ dám làm dám chịu.

Nhưng những việc anh làm giờ đây đã dập tắt hoàn toàn chút tình cảm cuối cùng trong lòng tôi.

“Lục Trầm, tiệc mừng công tôi sẽ đến, nhưng, chúng ta ly hôn đi.”

Ánh mắt anh lóe lên sự ngỡ ngàng.

“Tống Thanh Nguyệt, đừng đùa nữa, em đi theo anh từ năm 18 tuổi, rời khỏi anh, còn ai thèm nhận em.”

Tôi không gi/ận mà cười nhạt, lạnh lùng gạt tay anh, lướt qua.

Tiệc mừng công tối nay được tổ chức tại khách sạn đối diện hãng hàng không.

Trong phòng bao, không khí náo nhiệt, chén tạc chén th/ù.

Giám đốc Trung tâm Vận hành mặt mày hớn hở, nhìn vị cơ trưởng đắc ý nhất và nữ cơ phó mới bên cạnh:

“Lục Trầm à, anh vững vàng, Hứa Mạn cũng quyết đoán, một người phán đoán chuẩn, một người thực thi nhanh, phối hợp ăn ý tuyệt vời.”

“Tuổi anh cũng không còn trẻ nữa, chuyện hôn nhân cũng nên tính toán rồi. Đứa bé Hứa Mạn này tính tình có hơi thẳng thắn chút, nhưng bản chất rất tốt……”

Ý đồ đã quá rõ ràng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm