Nam sinh đó lập tức lao tới, gi/ật lấy huy hiệu từ tay Quý Hành rồi hét lớn: “Huy hiệu này đã bị cậu chạm vào bẩn hết cả rồi, ai còn cần nữa!”
Nói xong, hắn ta tiện tay ném thẳng chiếc huy hiệu xuống hồ nhân tạo.
“Không!”
Sắc mặt Quý Hành lúc này mới thay đổi. Không phải vì chiếc huy hiệu, mà vì hành động của nam sinh kia quá mạnh bạo, khiến chiếc vòng tay của mẹ cậu trong lòng bàn tay cũng bị ném văng ra ngoài.
Nhóm người Thẩm Thư Nghiên nhanh chóng rời đi, còn Quý Hành thì lao xuống hồ nhân tạo để tìm di vật của mẹ. Vì lý do an toàn, hồ nhân tạo của trường chỉ sâu đến đầu gối, nhưng đáy hồ toàn bùn lầy, muốn tìm một chiếc vòng tay mảnh khảnh chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Quý Hành tìm mãi đến tận tối muộn vẫn không thấy. Toàn thân cậu dính đầy bùn đất, cẳng chân bị đ/á cứa rá/ch chảy m/áu ròng ròng, nhưng cậu chẳng màng tới, chỉ cúi cái lưng đ/au nhức tiếp tục tìm ki/ếm, cho đến khi—
“Haha, Thư Nghiên nhìn kìa, Quý Hành này nói cái gì mà không cần huy hiệu của cậu, thực ra lại lén lút tìm đến tận bây giờ! Đúng là miệng cứng hơn n/ão!”
Quý Hành ngẩng đầu lên, mới thấy Thẩm Thư Nghiên và Quý Kh/inh Chu cùng đám bạn trong lớp không biết đã đến từ lúc nào. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, khuôn mặt xinh đẹp của Thẩm Thư Nghiên chìm vào bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm.
Quý Hành không buồn quan tâm, chỉ cúi người tiếp tục tìm vòng tay, cho đến khi nghe thấy tiếng cười của nam sinh ban sáng:
“Quý Hành, đừng tìm nữa, thứ cậu muốn ở chỗ tôi này.”
Quý Hành ngẩng phắt đầu dậy, thấy nam sinh kia lấy vật từ trong túi ra, mở lòng bàn tay, cả huy hiệu lẫn vòng tay đều ở đó. Hắn ta giả vờ như mới chú ý đến chiếc vòng, chê bai: “Sao lại có thêm cái thứ này thế này.”
Nói đoạn, hắn ném cả vòng tay và huy hiệu xuống đất. Quý Hành biến sắc, lảo đảo bước tới, nhặt chiếc vòng lên kiểm tra kỹ lưỡng. Những người xung quanh lại cười lớn hơn.
“Thư Nghiên nhìn kìa, cậu ta trân trọng huy hiệu của cậu biết bao!”
“Đáng tiếc thật, có được huy hiệu thì đã sao, đâu có thật sự chiếm được trái tim của Thư Nghiên!”
Nhóm người đó cười cợt bỏ đi. Quý Hành nhặt vòng tay lên, siết ch/ặt trong lòng bàn tay, cảm giác đ/au nhói truyền đến khiến đầu óc cậu cuối cùng cũng tỉnh táo—
Nam sinh kia vốn dĩ không hề ném huy hiệu đi. Và Thẩm Thư Nghiên cũng thừa biết điều đó, vậy mà cô vẫn đứng nhìn cậu mò mẫm vô vọng trong làn nước hồ lạnh lẽo suốt cả ngày trời.
May thay, vòng tay vẫn ổn. May thay, cậu cũng đã không còn bận tâm nữa...
Ngày hôm đó Quý Hành không về nhà, một mình ở lại ký túc xá trống trải. Sáng hôm sau, vừa ngủ dậy, cậu phát hiện nhóm chat WeChat của toàn khối đã bùng n/ổ. Hóa ra, việc Quý Kh/inh Chu sắp được Bắc Đại tuyển thẳng không biết vì sao bị người lớp khác biết được, nhiều người gh/en tị bắt đầu nói Quý Kh/inh Chu là kẻ bám váy phụ nữ. Họ còn nói Quý Kh/inh Chu không chỉ lăng nhăng với Thẩm Thư Nghiên mà còn với nhiều nữ học bá khác trong lớp trọng điểm, chỉ muốn dựa vào đàn bà để vào đại học danh giá.
Tin đồn càng lúc càng khó nghe, cho đến khi Thẩm Thư Nghiên - người chưa từng lên tiếng trong nhóm - bất ngờ lên tiếng:
[Nếu để tôi nghe thấy những lời đồn thất thiệt này thêm lần nữa, đừng trách tôi để đội ngũ luật sư của gia đình ra mặt.]
Nhóm chat lập tức im bặt. Ai cũng biết Thẩm Thư Nghiên không chỉ xinh đẹp, học giỏi, mà gia đình cô còn là Thẩm gia giàu nhất Hải Thành, đội ngũ luật sư đó không phải là thứ để đùa.
Quý Hành lòng không chút gợn sóng, đứng dậy rời đi, xuất phát đến nhà người cậu làm gia sư. Vì bị mẹ kế c/ắt xén, chi phí sinh hoạt của Quý Hành ở trường rất eo hẹp, chỉ có thể tranh thủ cuối tuần làm gia sư cho một học sinh tiểu học để ki/ếm tiền. Gia đình đó đối xử với Quý Hành rất tốt, nay sắp ra nước ngoài, cậu tất nhiên phải đến chào tạm biệt.
Người mẹ của đứa trẻ nhiệt tình đích thân lái xe đưa Quý Hành về trường, không ngờ vừa xuống xe, cậu đã nghe thấy:
“Quý Hành?”
Quay đầu lại, liền thấy Quý Kh/inh Chu cùng Thẩm Thư Nghiên và đám bạn. Quý Kh/inh Chu nhìn chiếc Bentley đen phía sau Quý Hành cùng người phụ nữ trung niên trong xe, kinh ngạc che miệng:
“Anh.” Hắn ta vẻ mặt đầy đ/au xót, “Anh... sao anh có thể vì tiền mà b/án rẻ lòng tự trọng như vậy!”
Một câu nói khiến ánh mắt mọi người nhìn Quý Hành trở nên đầy ẩn ý. Quý Hành sao lại không biết tâm tư của Quý Kh/inh Chu, nhưng cây ngay không sợ ch*t đứng, cậu cũng không muốn giải thích nhiều, định bước thẳng đi, nhưng không ngờ bị Thẩm Thư Nghiên nắm ch/ặt lấy cổ tay.
Ngước lên, cậu nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của thiếu nữ.
“Quý Hành.” Khi cô lên tiếng, giọng nói lạnh đến cực điểm: “Cậu buông thả đến vậy sao, người phụ nữ nào cậu cũng có thể cặp kè được à?”
Cơ thể Quý Hành cứng đờ, không thể tin nổi nhìn Thẩm Thư Nghiên. Cậu vốn tưởng rằng, dù người khác có nghi ngờ, thì Thẩm Thư Nghiên cũng không nên nghi ngờ cậu. Dù sao suốt hơn một năm qua, trong tâm trí cậu chỉ có mỗi thiếu nữ tựa như bông tuyết này. Cậu tưởng rằng sự nhiệt tình và tình cảm của mình dù không thể làm tan chảy băng giá, ít nhất cũng nên khiến băng giá thấu hiểu tấm chân tình.
Nhưng không ngờ, hơn một năm theo đuổi, đổi lại chỉ là một câu: “Cậu buông thả đến vậy sao?”
Cậu chợt nhớ đến việc Thẩm Thư Nghiên bảo vệ Quý Kh/inh Chu trong nhóm chat sáng nay, bàn tay vô thức nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm—
Người khác vu khống Quý Kh/inh Chu, cô không hỏi lấy nửa lời, chỉ bảo vệ không chút do dự. Nhưng khi người khác vu khống cậu, cô lại hỏi cậu: Sao cậu lại buông thả như vậy?