Cuối cùng, cả hai bị người ta vây đá/nh trên phố và ch*t thảm nơi đầu đường xó chợ. Khi nghe tin về tất cả những chuyện này, lòng Quý Hành đã chẳng còn chút gợn sóng nào nữa.
Cậu thuận lợi tốt nghiệp Harvard. Và sau khi Lạc Điềm Nhi theo đuổi cậu suốt ba năm trời, cuối cùng cả hai cũng bước vào lễ đường hôn nhân. Vài năm sau, họ sinh được một cô con gái vô cùng đáng yêu.
Một ngày nọ, cô con gái lục lại cuốn album ảnh tốt nghiệp hồi cấp ba của cậu. Ở trang ảnh chụp chung, cô bé bất ngờ chỉ vào thiếu nữ trong ảnh, thốt lên đầy kinh ngạc:
“Ba ơi, chị gái này trông xinh đẹp quá. Bây giờ chị ấy đang ở đâu ạ? Con muốn làm quen với chị ấy.”
Quý Hành cúi đầu, sững sờ. Hóa ra, người mà con gái chỉ vào chính là Thẩm Thư Nghiên trong bức ảnh chụp chung toàn khóa. Nhìn gương mặt vẫn còn trẻ trung, xinh đẹp trong ảnh, trong phút chốc, cậu cũng có chút thất thần.
Cậu ôm con gái vào lòng, khẽ nói:
“Có lẽ... chị ấy đang nhìn chúng ta từ trên thiên đường đấy.”
Cô con gái khó hiểu hỏi:
“Tại sao chị ấy lại phải nhìn chúng ta ạ?”
Quý Hành ngước nhìn những vì sao trên bầu trời đêm, trầm giọng đáp:
“Có lẽ là muốn xem chúng ta có đang sống hạnh phúc hay không. Hoặc cũng có thể... là đang đợi ba.”
Cô con gái hơi ngẩn ra, bất chợt vươn tay ôm ch/ặt lấy cậu:
“Vậy thì chị ấy chắc chắn sẽ nhìn thấy, ba bây giờ đang rất hạnh phúc.”
Quý Hành sững người, cũng ôm ch/ặt lấy con gái, khẽ mỉm cười rồi nói:
“Ừ, đúng vậy. Hiện tại của ba, đang rất hạnh phúc.”
[Hết truyện]