Nàng đến từ máu

Chương 5

27/06/2026 14:06

Tôi cứ ngỡ Hoàng hậu che giấu sự việc là vì thể diện hoàng gia.

Nhưng người tôi của ba mươi năm sau lại lắc đầu.

"Không phải vì thể diện. Hoàng hậu không có con, bà ta muốn lôi kéo Bùi Yến Lễ. Chỉ cần nắm giữ được nhược điểm này trong tay, Bùi Yến Lễ sẽ phải răm rắp nghe lời bà ta."

Lôi kéo Bùi Yến Lễ sao?

Cũng phải.

Gần một năm nay, Bùi Yến Lễ ngày càng được Hoàng thượng trọng dụng.

Lôi kéo hắn, đương nhiên có thể ngồi vững ngôi vị Hoàng hậu.

"Vậy bà ta sẽ không vạch trần sao?"

"Không. Nhưng chúng ta có thể ép bà ta vạch trần."

"Ép bằng cách nào?"

Người tôi của ba mươi năm sau mỉm cười.

Bà nắm lấy tay tôi, ánh mắt sắc lẹm như một con sói.

"Điều đó còn phải xem bản lĩnh của ngươi nữa."

Ngày thứ ba sau khi Hoàng hậu ém nhẹm tin tức, tôi dâng thẻ bài xin diện kiến.

Bà ta đang tựa người trên phượng tháp, tay vân vê chuỗi tràng hạt bích tỷ.

"Thẩm Ôn Ninh?" Bà ta liếc mắt nhìn, "Ngươi không ở cung Thái hậu, sao lại đến đây?"

Tôi cúi đầu, "Thần nữ nguyện vì Hoàng hậu nương nương chia sẻ nỗi lo."

Chuỗi tràng hạt khựng lại một nhịp.

"Chia sẻ nỗi lo cho bản cung?"

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt bà ta.

"Nương nương che giấu cho Tứ điện hạ là vì thấy hắn không mẹ không quyền thế, dễ bề thao túng."

Bà ta chợt cứng đờ người, trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng lo/ạn.

Tôi tiếp tục lên tiếng.

"Nhưng nương nương có từng nghĩ, một hoàng tử dám tư thông với phi tử của phụ hoàng, ngay cả quân phụ còn dám phản bội, thì hắn sao có thể mang lòng cảm kích nương nương?"

Khóe môi Hoàng hậu khẽ động, ánh mắt nhìn tôi u tối khó dò.

Tôi tiến lên hai bước, hạ thấp giọng.

"Thần nữ nghe nói, sau khi Tứ điện hạ trở về tẩm điện đã trút gi/ận mà thốt ra một câu."

"...Câu gì?"

"'Mụ già Hoàng hậu kia, dám dẫn người đến lục soát chỗ của ta, đợi khi ta đăng cơ, người đầu tiên ta tiễn lên đường chính là mụ!'"

Mặt Hoàng hậu tái nhợt.

Chuỗi tràng hạt rơi khỏi tay bà ta.

Lăn lông lốc trên sàn, kêu lạch cạch.

"Ngươi nói láo!" Bà ta ngồi bật dậy, "Bản cung đã làm bao nhiêu việc cho hắn, sao hắn dám?"

"Thần nữ không dám nói bậy." Tôi quỳ xuống, "Tên thái giám đó họ Trần, đã hầu hạ Tứ điện hạ nhiều năm. Nếu nương nương không tin... thôi bỏ đi, tên thái giám họ Trần đó đêm qua đã rơi xuống nước mà ch*t rồi."

Hoàng hậu nhìn chằm chằm vào tôi, lồng ng/ực phập phồng không yên.

Tất nhiên bà ta sẽ không tin hoàn toàn.

Nhưng bà ta cũng biết, chuyện này thà tin là có còn hơn không.

Bùi Yến Lễ ngay cả người phụ nữ của quân phụ còn dám đụng đến, thì còn chuyện gì hắn không dám làm?

"Tại sao ngươi lại nói cho ta biết?" Lần đầu tiên bà ta nhìn tôi một cách nghiêm túc.

"Vì thần nữ không muốn ch*t." Tôi ngẩng đầu, hốc mắt hơi đỏ, "Nương nương, nếu Tứ điện hạ đăng cơ, việc đầu tiên là gi*t người, việc thứ hai là gi*t cả nhà thần nữ – ngươi và ta đều là quân cờ của hắn, chẳng phải sao?"

Hoàng hậu hít sâu một hơi.

Một lúc lâu sau, bà ta chậm rãi đứng dậy khỏi tháp, đi tới trước mặt tôi.

"Ngươi muốn bản cung làm gì?"

"Không cần nương nương ra tay." Tôi hạ giọng, "Vài ngày nữa là đến ngày hai kẻ đó tư thông, nương nương chỉ cần..."

Nghe xong lời tôi, đáy mắt bà ta thoáng hiện vẻ tàn đ/ộc.

"Người đâu, đến Ngự thư phòng."

Sau khi lui ra, khóe miệng tôi khẽ nhếch.

Bùi Yến Lễ cẩn trọng như vậy, đương nhiên sẽ không nói ra lời nguyền rủa Hoàng hậu.

Là tôi cố tình ly gián Hoàng hậu và Tứ hoàng tử.

Hai người vốn không phải mẹ con ruột th!t, đương nhiên dễ nảy sinh hiềm khích.

Còn tên thái giám họ Trần đó, vừa vặn vô tình ngã xuống nước mà ch*t.

Ch*t không đối chứng.

Lời nói dối của tôi, đương nhiên đã trở thành sự thật.

Tin tức truyền ra vào vài ngày sau.

Xuân Hạnh chạy nhào vào phòng tôi, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

"Cô, cô nương, xảy ra chuyện lớn rồi!"

Tôi đang ngồi trước gương trang điểm.

Nghe vậy tay khựng lại, rồi chậm rãi cài trâm lên tóc.

"Chuyện gì?"

"Đêm qua Hoàng thượng và Hoàng hậu đi dạo gần hòn non bộ phía sau Quỳnh Hoa cung, đã bắt gặp Tứ điện hạ và Tôn Quý phi!"

"Nghe nói Hoàng hậu và Hoàng thượng uống rư/ợu, kết quả Hoàng hậu muốn đi hóng gió, hai người tình cờ bắt gặp Tứ điện hạ và Quý phi quần áo xộc xệch, yếm của Tôn Quý phi... đều bị Tứ điện hạ x/é rá/ch rồi."

Tôi đặt lược xuống, quay người lại.

"Cung nữ bên cạnh Tôn Quý phi ngay lập tức bị lôi vào Thận Hình Ty. Nghe nói còn chưa kịp dùng hình đã khai hết rồi, nói hai người tư thông đã hơn một năm, đứa con trong bụng Tôn Quý phi căn bản không phải dòng giống hoàng tộc... Sáng nay Hoàng thượng còn bãi triều rồi."

Tôi bước đến bên cửa sổ.

Không khí buổi sớm tràn vào, mang theo hương thơm ngọt ngào của hoa quế.

Trời rất xanh, mây rất trắng, gió rất nhẹ.

Là một ngày hiếm có tốt lành.

Tôi mỉm cười, đi trở lại bàn trang điểm.

"Trang điểm cho ta, hôm nay muốn đến thăm Thái hậu."

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Thái hậu trông đã già đi không ít.

Chuyện x/ấu hổ của con trai và cháu trai khiến bà phiền lòng rối lo/ạn.

Hoàng thượng không công khai xử tội Bùi Yến Lễ.

Dù sao cũng là thể diện hoàng gia.

Chuyện con trai tư thông với phi tử của cha, truyền ra ngoài chính là trò cười thiên hạ.

Nhưng cách xử lý trong bóng tối còn tà/n nh/ẫn hơn công khai.

Tôn Quý phi bị tước đoạt phong hiệu, ngay lập tức bị rư/ợu đ/ộc ban ch*t.

Một phi tử xuất thân từ con nhà buôn, không có gia thế chống lưng, lại làm ra chuyện này.

Kết cục của bà ta, từ đầu đến cuối chỉ có một con đường.

Bùi Yến Lễ bị phế làm thứ dân, giam lỏng tại một ngôi nhà cũ gần lãnh cung.

Chỉ để lại hai lão bộc trông coi.

Nghe nói khi hắn bị áp giải đi, hắn quỳ trên đất dập đầu liên tục, trán đầy m/áu.

Giữ lại cho hắn một mạng, đã là sự khoan dung lớn nhất của Hoàng thượng.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi nghĩ, chuyện này có lẽ nên kết thúc tại đây.

Nhưng trời không chiều lòng người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm