Lục Kỳ Uyên nghe thế, chẳng những không gi/ận mà còn khẽ cười.

Tiếng cười càng lúc càng lớn, lộ rõ vẻ vui mừng đến b/ệnh hoạn.

“Nàng dám chạy? Đời này, kiếp sau, đời đời kiếp kiếp nàng đều chỉ có thể là người của Lục Kỳ Uyên ta.”

Hắn cúi đầu, hôn mạnh lên môi ta, mang theo sự đi/ên cuồ/ng bị kìm nén suốt hai kiếp người.

Trướng rủ xuống, y phục từng món từng món rơi xuống đất.

Nến lay động, trong phòng nóng hổi vô cùng.

Ta nhắm mắt lại, tựa vào lồng ngựk nóng rực của hắn, lắng nghe nhịp tim đ/ập thình thịch.

Những mối th/ù kiếp trước, những ả đàn bà giả tạo kia,

đã sớm chẳng biết bị vứt đi nơi nào rồi.

Giờ khắc này, ta chỉ biết rằng, vị Nhiếp chính vương thường ngày quyết đoán, lạnh lùng vô tình này, đã là của riêng một mình Thẩm Yên ta.

Đã được ông trời thương xót cho sống lại một lần, vậy thì những ngày tháng tốt đẹp sau này, ta sẽ nắm ch/ặt tay hắn, bình an mà sống đến bạc đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm